Người y tá giữa rừng già
Trong căn nhà nhỏ nằm ven sông, bà Trần Thị Hạnh vẫn giữ chiếc túi cứu thương bạc màu đã theo bà suốt những năm tháng chiến tranh. Chiếc túi ấy từng cùng bà đi qua biết bao cánh rừng Trường Sơn, chứng kiến biết bao sinh mạng mong manh giữa bom đạn.
Năm 1971, bà Hạnh là y tá quân y thuộc một đơn vị hoạt động ở chiến trường miền Trung. Bệnh xá chỉ là vài căn lán dựng tạm dưới tán rừng, thiếu thốn đủ thứ: thuốc men ít ỏi, băng gạc phải giặt đi giặt lại nhiều lần, còn thương binh thì ngày một nhiều.
Có những đêm bom rơi sát bệnh xá, đất đá phủ kín cả mái lán. Nhưng hễ có thương binh được đưa vào, bà và đồng đội lại lao đến cấp cứu ngay dưới ánh đèn dầu leo lét.
Bà nhớ nhất một đêm mưa rừng dữ dội. Một tổ trinh sát cáng vào một chiến sĩ bị thương nặng ở bụng. Máu thấm đỏ cả tấm võng dù. Người lính ấy còn rất trẻ, chỉ khoảng mười chín đôi mươi.
Thuốc mê gần như không còn. Để giữ mạng sống cho thương binh, bà Hạnh cùng bác sĩ phải mổ ngay trong lán giữa tiếng bom vọng từ xa. Người chiến sĩ trẻ cắn chặt mảnh khăn để chịu đau, mồ hôi túa ra ướt đẫm khuôn mặt.
Ca phẫu thuật kéo dài gần suốt đêm.
Đến khi trời gần sáng, người lính ấy nắm lấy tay bà và thều thào:
“Nếu em sống… cho em gửi lời về với mẹ…”
Nhưng anh đã không qua khỏi.
Bà Hạnh kể rằng trong chiến tranh, người làm quân y đau lòng nhất không phải là thiếu ngủ hay thiếu ăn, mà là bất lực nhìn đồng đội ra đi khi mình không đủ thuốc men để cứu họ.
Sau hòa bình, bà trở về làm y tá ở bệnh viện huyện. Mỗi lần nhìn lớp trẻ lớn lên trong yên bình, bà lại nhớ đến những chàng trai tuổi đôi mươi nằm lại giữa rừng già năm ấy.
“Chiến tranh qua rồi,” bà nói khẽ, “nhưng có những khuôn mặt tôi nhớ suốt đời.”



