Người y tá Hà Tĩnh bám trạm cứu chữa thương binh giữa mưa bom
Câu chuyện kể về một nữ y tá Hà Tĩnh đã bám trụ tại trạm quân y, cứu chữa thương binh trong điều kiện thiếu thốn và nguy hiểm
Bà Lê Thị Xuân, sinh năm 1951, từng là y tá tại một trạm quân y dã chiến ở Hà Tĩnh trong những năm 1972 – khi bom đạn trút xuống không ngớt. Khi ấy, bà còn rất trẻ, nhưng đã phải đối mặt với những tình huống mà ngay cả người trưởng thành cũng khó có thể bình tĩnh.
Bà kể, trạm quân y chỉ là một căn hầm đơn sơ đào vội bên sườn đồi. Bên trong tối, ẩm, thiếu đủ thứ – từ thuốc men đến dụng cụ y tế.
Thương binh được đưa về ngày càng nhiều. Có người bị thương nặng, có người vừa được cáng vào đã lịm đi vì mất máu.
Bà và đồng đội gần như không có thời gian nghỉ. Hết băng bó, cầm máu, lại chuyển sang chăm sóc người khác. Có những đêm thức trắng, tay run vì mệt nhưng vẫn không dám dừng lại.
Bà nhớ nhất một đêm mưa lớn, thương binh được đưa về liên tục sau một trận đánh. Nước tràn vào hầm, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Bà vừa giữ đèn, vừa băng bó trong điều kiện ánh sáng yếu ớt.
Giữa lúc đó, bom lại rơi gần khu vực. Đất đá rung chuyển, trần hầm như muốn sập xuống.
Có người bảo nên tạm dừng để trú ẩn, nhưng bà nói: “Người bị thương không chờ được.”
Bà tiếp tục làm việc, từng động tác chậm mà chắc, cố gắng giữ bình tĩnh để không sai sót.
Có những người đã không qua khỏi, nằm lại ngay trên tay bà. Mỗi lần như vậy, bà chỉ biết lặng đi, rồi lại tiếp tục công việc.
Bà nói, điều ám ảnh nhất không phải là bom đạn, mà là ánh mắt của những người lính khi họ đau đớn mà vẫn cố gắng mỉm cười.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại, giọng bà vẫn nghẹn lại.
Với bà, những ngày ở trạm quân y là quãng thời gian không thể nào quên – nơi bà đã chứng kiến sự sống và cái chết ở khoảng cách rất gần, và cũng là nơi lòng người trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.



