Người y tá kiên cường giữa khói lửa chiến tranh
Thạch Phương (sinh năm 1952) là một nam y tá tận tụy, âm thầm cứu chữa thương bệnh binh và góp phần giữ vững lực lượng trong những năm tháng trước 1975.
Thạch Phương sinh năm 1952 trong một gia đình nông dân tại vùng Trà Cú. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng nhưng cũng sớm chứng kiến cảnh chiến tranh tàn khốc. Những hình ảnh người dân và chiến sĩ bị thương đã thôi thúc ông lựa chọn con đường gắn bó với công tác y tế, dù điều kiện khi đó vô cùng thiếu thốn.
Khi còn rất trẻ, ông tham gia lực lượng phục vụ cách mạng tại địa phương, đảm nhận nhiệm vụ chăm sóc thương bệnh binh. Nhờ sự nhanh nhẹn và tinh thần học hỏi, ông sớm thành thạo các kỹ năng sơ cứu, băng bó, cầm máu và hỗ trợ điều trị trong điều kiện dã chiến. Những dụng cụ đơn sơ, thuốc men khan hiếm không làm ông chùn bước, mà càng khiến ông thêm quyết tâm cứu người.
Công việc của Thạch Phương thường diễn ra trong những căn hầm bí mật hoặc các trạm y tế tạm bợ giữa rừng. Ông luôn túc trực bên các thương binh, có khi thức trắng nhiều đêm để theo dõi tình trạng của họ. Trong những đợt di chuyển khẩn cấp, ông vừa dìu thương binh, vừa mang theo túi thuốc, không để ai bị bỏ lại phía sau.
Không chỉ chữa trị về thể chất, ông còn là chỗ dựa tinh thần cho nhiều người. Sự điềm tĩnh, tận tâm và những lời động viên giản dị của ông đã giúp các chiến sĩ vượt qua đau đớn, giữ vững ý chí chiến đấu.
Sau năm 1975, khi đất nước hòa bình, ông trở về cuộc sống bình dị, tiếp tục lao động và tham gia công tác chăm sóc sức khỏe tại địa phương. Dù không ồn ào, nhưng những đóng góp của ông vẫn được bà con ghi nhớ như hình ảnh của một người thầy thuốc giàu lòng nhân ái.
Thạch Phương là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những con người nơi tuyến sau – những người đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng chính đôi tay và tấm lòng của mình.



