Người Y Tá Nơi Tuyến Lửa
Lê Thị Mai là một nữ y tá trẻ phục vụ tại trạm quân y dã chiến trong những năm chiến tranh ác liệt ở Quảng Trị. Bằng sự tận tụy và lòng dũng cảm, cô đã cứu chữa nhiều thương binh trong điều kiện thiếu thốn và bom đạn liên miên.
Những năm đầu thập niên 1970, chiến trường Quảng Trị là một trong những nơi khốc liệt nhất. Trong một căn hầm nhỏ được dựng vội giữa rừng, trạm quân y dã chiến hoạt động ngày đêm.
Lê Thị Mai khi ấy chỉ vừa tròn hai mươi tuổi. Công việc của cô là băng bó vết thương, chăm sóc thương binh và hỗ trợ bác sĩ trong những ca phẫu thuật khẩn cấp.
Có những ngày, thương binh được chuyển về liên tục. Tiếng bom vẫn nổ ở xa, nhưng trong hầm quân y mọi người chỉ tập trung cứu người.
Một lần, sau một trận pháo kích, một chiến sĩ bị thương nặng được đưa đến. Ánh đèn dầu le lói, dụng cụ thiếu thốn, nhưng Mai và các đồng đội vẫn kiên trì làm việc suốt nhiều giờ.
Người lính ấy sau đó qua cơn nguy kịch.
Nhiều năm sau, anh trở lại tìm Mai để nói lời cảm ơn. Câu chuyện ấy trở thành kỷ niệm sâu sắc trong cuộc đời cô.
Sau chiến tranh, Mai tiếp tục làm trong ngành y. Cô luôn nói rằng những năm tháng ở trạm quân y đã dạy cô giá trị của sự sống và lòng nhân ái.



