Cựu chiến binh

NGƯỜI Y TÁ QUÂN KHU 5 VÀ KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

Khánh Hòa25/06/2026VÕ NGUYỄN NHẬT TRIẾT (ĐOÀN PHƯỜNG PHAN RANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng lịch sử được viết bằng súng đạn, nhưng cũng có những trang sử được viết bằng tình yêu thương và sự tận tụy cứu chữa đồng đội ngay giữa lằn ranh sinh tử. Đối với cựu chiến binh Lê Hưng Lập, những năm tháng thanh xuân từ tháng 03/1983 mãi là một khúc tráng ca không thể nào quên — thời kỳ mà anh đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ của mình.

Từ Nắng Gió Phan Rang Đến Chiến Trường Khốc Liệt

Sinh ngày 1 tháng 12 năm 1965 tại vùng đất Đạo Long, Phan Rang (PRTC), chàng trai trẻ người Kinh Lê Hưng Lập lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa thống nhất nhưng biên cương lại một lần nữa dậy sóng. Tháng 3 năm 1983, khi vừa bước sang tuổi 18, anh tạm biệt quê hương Tháp Chàm, khoác lên mình màu áo lính theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Anh được biên chế vào các đơn vị thuộc Quân khu 5 (QK5), địa bàn chịu trách nhiệm vô cùng nặng nề trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Người Chiến Sĩ Y Tá Mang Quân Hàm H3

Giữa chiến trường bom đạn, bên cạnh cây súng để tự vệ và bảo vệ trận địa, anh Lê Hưng Lập mang trên vai một nhiệm vụ cao cả khác: Y tá. Trải qua các khóa đào tạo, huấn luyện nghiêm ngặt (HVK6, HCCC, HCCSVV), từ một người lính trẻ, anh đã trưởng thành, được phong quân hàm Trung sĩ (H3) và trở thành điểm tựa sự sống cho các đồng đội.

Lịch sử đơn vị ghi dấu những mật danh, những mốc thời gian không bao giờ phai mờ:

Mùa khô, mùa mưa đi qua với những đợt cao điểm tháng 6, tháng 7, tháng 8 khốc liệt.

Những phiên hiệu, mật số như E676 (Trung đoàn 676) hay các ký hiệu 717, 704 là những nơi anh và đồng đội từng nếm mật nằm gai, giành giật từng hơi thở cho thương bệnh binh dưới làn mưa bom bão đạn.

Làm y tá chiến trường đồng nghĩa với việc phải lao vào nơi nguy hiểm nhất khi tiếng súng vừa nổ để băng bó, cấp cứu cho anh em. Sự bình tĩnh, gan dạ và đôi bàn tay khéo léo của người y tá Phan Rang ngày ấy đã cứu sống biết bao nhiêu cuộc đời, giữ cho đội hình chiến đấu luôn vững vàng.

"Đối với người y tá chiến trường, hạnh phúc không phải là phần thưởng cho riêng mình, mà là cái siết tay thật chặt của người đồng đội vừa bước ra từ cõi chết."

Sắt Son Lời Thề Dưới Cờ Đảng

Với những nỗ lực và sự quả cảm không ngừng nghỉ, anh đã vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam (QTCPC). Đó là sự thừa nhận xứng đáng nhất cho ý chí chiến đấu và tinh thần hy sinh quên mình của anh.

Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, bước sang thời bình, những cống hiến của anh tiếp tục được ghi nhận bằng các cột mốc ý nghĩa:

Năm 1991: Nhận những phần thưởng cao quý cho giai đoạn phục vụ quân ngũ.

Tháng 4 năm 1993, năm 1994: Những quyết định, giấy chứng nhận (như quyết định số 704/93) chính là minh chứng lịch sử, là "tấm thẻ căn cước" vinh quang của một thời hoa lửa.

Bản Tình Ca Để Lại Cho Mai Sau

Hơn 40 năm đã trôi qua, những mật mã hành chính như NT1994, những ký hiệu đơn vị có thể nằm im trên những trang giấy lưu trữ nhuốm màu thời gian, nhưng tinh thần của người y tá Lê Hưng Lập năm xưa vẫn rực cháy.

Trở về với đời thường tại mảnh đất Đạo Long, Phan Rang, người trung sĩ y tá năm ấy có quyền tự hào kể lại cho con cháu nghe về một thời đại mà mình đã sống: Một thời đại mà mỗi người lính bước ra đường biên với một trái tim rực lửa, sẵn sàng hiến dâng tất cả cho sự bình yên của nước nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn