Người y tá trên chiến trường Điện Biên Phủ
Năm 1954, cô gái 20 tuổi quê Hà Nam đã tình nguyện làm y tá trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa bom đạn, cô băng bó vết thương cho bộ đội, vận chuyển thương binh qua rừng núi, chứng kiến tinh thần lạc quan của đồng chí. Kỷ niệm về những ca mổ dưới hầm sâu vẫn là bài học về sức mạnh tình người trong lửa đạn.
Tháng 1/1954, tôi từ Hà Nam lên đường Tây Bắc, tham gia lực lượng thanh niên xung phong phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ. Được giao nhiệm vụ y tá tại Bệnh xá dã chiến gần Mường Thanh. Mỗi ngày, bom Pháp dội xuống, chúng tôi phải đào hầm sâu để che chắn cho thương binh. Có những đêm thức trắng, băng bó cho hàng trăm chiến sĩ bị thương từ trận đánh đồi A1 hay Him Lam.
Một lần tháng 4/1954, khi quân ta đánh chiếm đồi Độc Lập, một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở chân. Dưới ánh đèn dầu leo lét, tôi cùng bác sĩ phẫu thuật ngay tại chỗ, trong tiếng pháo nổ vang trời. Anh ấy vẫn cười, nói: "Chị ơi, đánh thắng rồi em về quê cày ruộng." Tinh thần ấy khiến chúng tôi quên mệt mỏi, tiếp tục vận chuyển thương binh qua đèo Pha Đin bằng cáng tre. Ngày 7/5/1954, khi De Castries đầu hàng, chúng tôi reo mừng, ôm nhau khóc. Tuổi trẻ chúng tôi đã góp phần nhỏ bé vào chiến thắng vĩ đại, thể hiện ý chí quật cường của dân tộc.


