Bài viết

NGƯỜI Y TÁ TRONG RỪNG TRƯỜNG SƠN

Câu chuyện về một nữ y tá từng phục vụ tại tuyến đường Trường Sơn, được nghe kể từ bác cựu thanh niên xung phong trong buổi sinh hoạt truyền thống.

Quảng Ninh25/12/2025Bùi Quỳnh Anh (Đoàn phường Móng Cái 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một lần cùng Liên đội tham gia hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, em được gặp bác Nguyễn Thị Lan – một cựu thanh niên xung phong từng làm y tá trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Bác đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng, dáng người nhỏ bé, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn đầy nội lực khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh.

Bác Lan kể rằng, ngày ấy bác mới tròn hai mươi tuổi, rời quê nhà, rời vòng tay cha mẹ để vào chiến trường. Công việc của bác là cứu chữa thương binh giữa rừng sâu, nơi bom đạn trút xuống ngày đêm, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Trạm xá dã chiến chỉ là một căn hầm đất lợp lá rừng, thiếu thốn đủ bề: không đủ thuốc men, không đủ bông băng, ánh sáng chỉ le lói từ chiếc đèn dầu nhỏ.

Có những đêm, thương binh được cáng về liên tục. Tiếng bom nổ át cả tiếng rên đau đớn. Bác cùng đồng đội vừa băng bó, vừa động viên, vừa khóc thầm khi không thể giữ được sinh mạng của tất cả mọi người. Bác kể, có những chiến sĩ còn rất trẻ, chưa kịp gửi thư về cho gia đình đã mãi mãi nằm lại Trường Sơn.

Xúc động nhất là câu chuyện bác kể về lần hiến máu cứu thương binh. Khi một chiến sĩ bị thương nặng, mất máu nhiều, trong khi kho dự trữ máu đã cạn, bác không ngần ngại hiến máu của chính mình dù cơ thể đã kiệt sức. Sau ca cứu chữa ấy, bác ngất đi nhiều giờ liền. Khi tỉnh lại, việc đầu tiên bác hỏi không phải là bản thân, mà là: “Chiến sĩ ấy còn sống không?”

Nghe đến đó, cổ họng em nghẹn lại. Em hiểu rằng, trong chiến tranh, không chỉ có những người trực tiếp cầm súng mới là anh hùng. Những người phụ nữ như bác Lan – thầm lặng, hy sinh, kiên cường – cũng đã góp phần làm nên con đường Trường Sơn huyền thoại, con đường của ý chí, lòng nhân ái và khát vọng độc lập.

Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, em càng thêm biết ơn những người y tá năm xưa đã lấy sinh mạng mình để giành giật sự sống cho đồng đội. Em tự nhủ phải sống nhân hậu hơn, biết sẻ chia hơn và không ngừng rèn luyện để xứng đáng với những con người đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn