NGƯỜI Y TÁ VÀ BÀN TAY KHÔNG KỊP NGHỈ GIỮA RỪNG SÂU TRƯỜNG SƠN
Ký ức về đôi bàn tay không ngừng nghỉ giữa rừng sâu Trường Sơn, nơi người y tá phải làm việc liên tục để giành lại sự sống cho thương binh.
Trận đánh kết thúc vào cuối buổi chiều.
Nhưng với trạm phẫu dã chiến, công việc chỉ vừa mới bắt đầu.
Từng tốp thương binh được đưa về liên tục.
Cáng tre nối nhau thành một dòng dài giữa rừng.
Chị Trần Thị Hạnh đứng bên bàn cấp cứu từ rất sớm.
Và gần như không rời vị trí đó suốt nhiều giờ.
Đôi tay chị làm việc liên tục.
Thay băng.
Cầm máu.
Hỗ trợ bác sĩ xử lý vết thương.
Có những lúc phải chuyển sang ca khác ngay khi chưa kịp nghỉ.
Không có thời gian để nghĩ nhiều.
Chỉ có phản xạ và kinh nghiệm tích lũy qua từng ngày.
Ánh đèn dầu trong lán phẫu lúc nào cũng leo lét.
Gió rừng thỉnh thoảng thổi qua làm ngọn lửa chao đảo.
Nhưng không ai dừng lại.
Một thương binh được đưa vào trong tình trạng mất máu nhiều.
Mọi người lập tức tập trung.
Không khí căng thẳng bao trùm cả không gian nhỏ hẹp.
Chị Hạnh giữ chặt dụng cụ y tế trong tay.
Từng thao tác đều phải chính xác.
Từng giây đều rất quan trọng.
Khi ca cấp cứu tạm ổn, chị mới có thể rút tay ra trong vài phút ngắn ngủi.
Nhưng chưa kịp nghỉ thì đã có người khác được đưa vào.
Cứ thế, vòng quay công việc lặp lại không dừng.
Đến khi trời gần sáng, đôi tay chị đã mỏi rã rời.
Nhưng ánh mắt vẫn tập trung.
Vì vẫn còn người cần được cứu.
Sau này, chị Hạnh thường nhớ lại và nói:
“Ở trạm phẫu, bàn tay không có quyền nghỉ. Vì chỉ cần chậm một chút, có thể mất đi một sinh mạng.”



