Cựu chiến binh

Người y tá và những "bệnh nhân" không tên

Ninh Bình18/05/2026Phạm Thanh Huyền (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng ác liệt tại Vị Xuyên, có rất nhiều thương binh mà bác Đoàn Minh Phương cứu chữa nhưng chưa kịp hỏi tên, cũng chẳng rõ quê quán. Họ chỉ gặp nhau trong chớp nhoáng giữa làn đạn, qua những cử chỉ vội vàng: một bàn tay siết chặt, một ánh mắt gửi gắm, hay một lời nhắn nhủ đứt quãng. Đối với bác Phương, những "bệnh nhân" không tên ấy chính là những người đã dạy bác bài học lớn nhất về sự hy sinh thầm lặng.

Có một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng ở vùng ngực, khi được bác đưa vào hang Làng Lò, anh chỉ còn đủ sức thầm thì: "Anh ơi, đừng cho mẹ em biết...". Người lính ấy không sợ chết, anh chỉ sợ mẹ ở quê nhà phải đau lòng. Bác Phương vừa lau máu trên mặt anh, vừa nghẹn ngào hứa sẽ cứu bằng được. Suốt đêm đó, bác túc trực bên cạnh, thay băng và theo dõi từng nhịp tim yếu ớt. Đến sáng, khi tình trạng của anh tạm ổn định để chuyển về tuyến sau, anh chỉ kịp siết nhẹ tay bác như một lời cảm ơn rồi lặng lẽ rời đi trên chiếc cáng chuyển thương.

Sau chiến tranh, bác Phương luôn đau đáu không biết những người mình từng cứu sống giờ ở đâu, ai còn, ai mất. Những khuôn mặt trẻ măng, những giọng nói từ khắp mọi miền Tổ quốc cứ chập chờn trong ký ức. Bác bảo, họ có thể không có tên trong cuốn sổ y bạ của bác, nhưng họ đã khắc tên mình vào trái tim của người y tá già. Mỗi người lính đi qua đời bác đều để lại một phần linh hồn, khiến bác cảm thấy mình đang sống thay cho cả những người đã khuất, mang theo trách nhiệm kể lại câu chuyện của họ cho đời sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người y tá và những "bệnh nhân" không tên | Câu chuyện thời hoa lửa