NGUYỄN ÁI QUỐC – NGƯỜI TRUYỀN BÁ CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG VỀ VIỆT NAM
Sau ngày rời Tổ quốc năm 1911, Nguyễn Tất Thành đã trải qua nhiều năm bôn ba ở nước ngoài để tìm con đường cứu nước.
Đến những năm 1920, người thanh niên năm nào đã trở thành Nguyễn Ái Quốc – một nhà hoạt động cách mạng Việt Nam trên trường quốc tế.
Nếu năm 1911 là hành trình tìm đường, thì những năm sau đó là quá trình Nguyễn Ái Quốc từng bước truyền bá tư tưởng cách mạng vào Việt Nam, đào tạo cán bộ và chuẩn bị những điều kiện quan trọng cho sự ra đời của một chính đảng cách mạng.
Đó là một hành trình không có tiếng súng, nhưng có ý nghĩa đặc biệt đối với lịch sử cách mạng Việt Nam.
TỪ NHẬN THỨC ĐẾN LỰA CHỌN CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Năm 1919, tại Pháp, Nguyễn Ái Quốc thay mặt những người Việt Nam yêu nước gửi tới Hội nghị Versailles bản “Yêu sách của nhân dân An Nam”.
Bản yêu sách đề cập những quyền tự do, dân chủ và quyền bình đẳng cho nhân dân Việt Nam.
Đây là một trong những hoạt động chính trị công khai đầu tiên gắn với tên tuổi Nguyễn Ái Quốc trên trường quốc tế.
Nhưng Nguyễn Ái Quốc không dừng lại ở việc yêu cầu các quyền dân chủ trong khuôn khổ chế độ thực dân.
Năm 1920, khi tiếp cận “Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa” của V.I. Lênin, Nguyễn Ái Quốc tìm thấy ở đó những vấn đề phù hợp với con đường giải phóng các dân tộc thuộc địa.
Tại Đại hội Tours của Đảng Xã hội Pháp tháng 12 năm 1920, Nguyễn Ái Quốc bỏ phiếu tán thành việc gia nhập Quốc tế Cộng sản và tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp.
Từ đây, hoạt động của Nguyễn Ái Quốc ngày càng gắn chặt với phong trào cộng sản và phong trào giải phóng dân tộc.
TIẾNG NÓI CỦA NGƯỜI DÂN THUỘC ĐỊA
Những năm hoạt động tại Pháp, Nguyễn Ái Quốc dành nhiều tâm sức để đưa vấn đề thuộc địa đến với dư luận Pháp và quốc tế.
Người tham gia viết báo, diễn thuyết và hoạt động trong các tổ chức cách mạng.
Năm 1922, Nguyễn Ái Quốc cùng một số nhà hoạt động thành lập Hội Liên hiệp thuộc địa ở Paris.
Người tham gia viết cho báo Le Paria (Người cùng khổ), xuất bản tại Pháp từ năm 1922.
Thông qua báo chí, Nguyễn Ái Quốc góp phần tố cáo chính sách áp bức, bóc lột của chủ nghĩa thực dân và đưa tiếng nói của các dân tộc thuộc địa đến với công chúng.
Đối với Nguyễn Ái Quốc, báo chí không chỉ là nơi thể hiện quan điểm chính trị mà còn trở thành một phương tiện để thức tỉnh tinh thần đấu tranh của những người bị áp bức.
QUẢNG CHÂU – NƠI CHUẨN BỊ LỰC LƯỢNG CHO CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Cuối năm 1924, Nguyễn Ái Quốc đến Quảng Châu, Trung Quốc.
Tại đây, Người có điều kiện tiếp xúc với những thanh niên Việt Nam yêu nước và từng bước xây dựng lực lượng cách mạng.
Tháng 6 năm 1925, Nguyễn Ái Quốc thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Đây là một tổ chức có vai trò quan trọng trong việc truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam và đào tạo cán bộ cách mạng.
Nhiều thanh niên Việt Nam được đưa sang Quảng Châu học tập, huấn luyện.
Sau khi được đào tạo, một số người trở về nước hoạt động, góp phần xây dựng và phát triển phong trào cách mạng.
“ĐƯỜNG KÁCH MỆNH” – TÀI LIỆU CHO NGƯỜI CÁCH MẠNG TRẺ
Một trong những hoạt động quan trọng của Nguyễn Ái Quốc tại Quảng Châu là biên soạn tài liệu phục vụ công tác huấn luyện cán bộ.
Năm 1927, tác phẩm “Đường Kách mệnh” được xuất bản.
Tác phẩm tập hợp những bài giảng của Nguyễn Ái Quốc trong các lớp huấn luyện cán bộ tại Quảng Châu.
Nội dung tác phẩm đề cập những vấn đề cơ bản về cách mạng, tổ chức và đạo đức của người cách mạng.
“Đường Kách mệnh” trở thành một trong những tài liệu quan trọng góp phần truyền bá lý luận cách mạng vào Việt Nam.
Nếu “Yêu sách của nhân dân An Nam” thể hiện tiếng nói đấu tranh cho quyền lợi của dân tộc Việt Nam trên trường quốc tế, thì hoạt động tại Quảng Châu lại hướng mạnh vào việc chuẩn bị lực lượng và truyền bá tư tưởng cách mạng cho phong trào trong nước.
NHỮNG HẠT GIỐNG CÁCH MẠNG
Từ Quảng Châu, thông qua Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, các tài liệu cách mạng và đội ngũ cán bộ được đào tạo từng bước được đưa về Việt Nam.
Phong trào công nhân và phong trào yêu nước trong nước ngày càng phát triển.
Các tổ chức cộng sản lần lượt ra đời trong năm 1929.
Tuy nhiên, sự tồn tại riêng rẽ của các tổ chức cộng sản đặt ra yêu cầu phải thống nhất lực lượng.
Trong bối cảnh đó, Nguyễn Ái Quốc đã triệu tập và chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản tại Hương Cảng vào đầu năm 1930.
Hội nghị dẫn tới sự thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam.
Đây là bước ngoặt lớn của cách mạng Việt Nam.
TỪ NHỮNG TRANG GIẤY ĐẾN MỘT BƯỚC NGOẶT LỊCH SỬ
Nhìn lại chặng đường từ năm 1919 đến đầu năm 1930, có thể thấy hoạt động của Nguyễn Ái Quốc diễn ra trên nhiều lĩnh vực:
tuyên truyền – lý luận – tổ chức – đào tạo cán bộ – xây dựng lực lượng cách mạng.
Đó là một quá trình chuẩn bị lâu dài.
Không phải bằng một trận đánh, không phải bằng một chiến thắng quân sự, mà bằng việc truyền bá tư tưởng, xây dựng tổ chức và đào tạo con người.
Những “hạt giống” được gieo từ Quảng Châu đã góp phần quan trọng vào sự phát triển của phong trào cách mạng Việt Nam.
Đầu năm 1930, sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam.



