Khác

Nguyễn An Ninh

Người dùng ngòi bút để đánh thức lòng yêu nước

Tây Ninh25/08/2026TRƯƠNG BẢO TRÂN ((BT) Đoàn phường Mũi Né)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX, khi đất nước đang nằm dưới ách thống trị của thực dân Pháp, không phải tất cả những người yêu nước đều lựa chọn cầm vũ khí. Có những người lựa chọn báo chí, diễn thuyết và giáo dục tư tưởng để thức tỉnh lòng yêu nước của người dân. Nguyễn An Ninh là một trong những nhân vật tiêu biểu của con đường ấy.

Nguyễn An Ninh sinh năm 1900 tại Sài Gòn, trong một gia đình có truyền thống học hành. Từ khi còn trẻ, ông đã bộc lộ năng lực học tập và sự quan tâm đặc biệt đến tình hình xã hội.

Sau khi học tập tại Việt Nam, Nguyễn An Ninh sang Pháp tiếp tục học. Tại đây, ông tiếp xúc với nhiều tư tưởng chính trị và triết học mới. Những trải nghiệm tại Pháp khiến ông suy nghĩ sâu sắc hơn về tình trạng của Việt Nam và con đường giải phóng dân tộc.

Sau khi trở về nước năm 1923, Nguyễn An Ninh bắt đầu hoạt động báo chí và diễn thuyết.

Ông thành lập tờ báo La Cloche Fêlée, còn được biết đến với tên tiếng Việt là “Chuông Rè”. Thông qua báo chí, ông phê phán chính sách cai trị của thực dân Pháp và kêu gọi người Việt Nam nâng cao ý thức về dân tộc.

Nhưng điều khiến Nguyễn An Ninh trở nên đặc biệt là ông không chỉ nói về chính trị.

Ông đặc biệt quan tâm đến thanh niên.

Nguyễn An Ninh cho rằng muốn thay đổi đất nước thì trước hết phải thay đổi nhận thức của con người. Thanh niên cần được giáo dục, cần có tinh thần độc lập và không nên cam chịu số phận dưới chế độ thuộc địa.

Những bài viết và bài diễn thuyết của ông nhanh chóng thu hút đông đảo người nghe, đặc biệt là giới trẻ ở Nam Kỳ.

Có thời điểm, những buổi diễn thuyết của Nguyễn An Ninh thu hút hàng nghìn người tham dự.

Điều này khiến chính quyền thực dân lo ngại.

Nguyễn An Ninh nhiều lần bị bắt và bị kết án tù vì các hoạt động chính trị và báo chí. Tuy nhiên, sau mỗi lần được thả, ông lại tiếp tục hoạt động.

Ông không lựa chọn cuộc sống an toàn dù biết rõ những việc mình làm có thể khiến bản thân bị bắt bất cứ lúc nào.

Trong những năm 1930, Nguyễn An Ninh tiếp tục tham gia các hoạt động chính trị và xã hội. Ông có lúc hợp tác với các lực lượng cách mạng khác nhau, nhưng vẫn giữ những quan điểm riêng về con đường đấu tranh.

Đối với Nguyễn An Ninh, độc lập dân tộc không chỉ có nghĩa là thay đổi chính quyền. Ông còn muốn người Việt Nam thoát khỏi tâm lý tự ti và sự lệ thuộc về tư tưởng.

Năm 1943, Nguyễn An Ninh bị chính quyền thực dân bắt và đày đi Côn Đảo.

Tại nhà tù Côn Đảo, ông tiếp tục sống trong điều kiện khắc nghiệt cùng nhiều tù nhân chính trị khác.

Sức khỏe của Nguyễn An Ninh ngày càng suy yếu do những năm tháng tù đày.

Ngày 14 tháng 8 năm 1943, ông qua đời tại Côn Đảo khi mới 43 tuổi.

Nguyễn An Ninh không chết trên chiến trường. Ông cũng không phải một vị tướng chỉ huy một đội quân.

Ông chiến đấu bằng ngòi bút, lời nói và tư tưởng.

Đó chính là điểm khiến nhân vật này trở nên đặc biệt.

Trong một xã hội mà báo chí và diễn thuyết có thể khiến một người bị bắt, Nguyễn An Ninh vẫn lựa chọn công khai nói về những vấn đề mà ông cho là cần thiết. Ông muốn người Việt Nam hiểu rằng họ không nên chấp nhận mãi tình trạng bị áp đặt và coi thường.

Sau này, Nguyễn An Ninh được nhắc đến như một trong những trí thức yêu nước nổi bật của Nam Bộ đầu thế kỷ XX.

Tên ông được đặt cho nhiều con đường và trường học. Những bài viết và tư tưởng của ông cũng tiếp tục được nghiên cứu như một phần của lịch sử phong trào yêu nước Việt Nam trước Cách mạng Tháng Tám.

Điều đáng nhớ nhất ở Nguyễn An Ninh có lẽ không phải là một trận đánh hay một chiến công quân sự.

Đó là khả năng biến tư tưởng thành sức mạnh xã hội.

Ông hiểu rằng một dân tộc muốn giành lại độc lập không chỉ cần những người cầm súng, mà còn cần những người có thể truyền cảm hứng, thức tỉnh nhận thức và khiến thế hệ trẻ suy nghĩ về tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn An Ninh | Câu chuyện thời hoa lửa