Nguyễn Bá Châu
Trước năm 1975, Nguyễn Minh Châu là cây bút sử thi xuất sắc, chuyên khắc họa hình ảnh những con người anh hùng lý tưởng qua các tác phẩm nổi tiếng như Dấu chân người lính. Tuy nhiên, từ sau mốc thời gian này, đặc biệt là giai đoạn 1980–1989, ông đã tạo ra một bước ngoặt quyết định cho tiến trình văn học dân tộc. Nguyễn Minh Châu dũng cảm cởi bỏ chiếc áo lãng mạn thuần túy để nhìn thẳng vào thực tại thế sự đa chiều, phức tạp.
Thông qua các tác phẩm tiêu biểu như Chiếc thuyền ngoài xa, Bến quê hay các tác phẩm di cảo xuất bản khoảng năm 1989–1990 như Cỏ lau, Phiên chợ Giát, ông đi sâu vào khai thác số phận cá nhân, những trăn trở, dằn dặt và bi kịch của con người thời hậu chiến. Dưới ngòi bút của Nguyễn Minh Châu, con người không còn đơn giản divided thành hai cực "thiện - ác" hay "ta - địch". Thay vào đó, ông phát hiện ra cái đa diện, góc khuất và những khoảng tối bên trong tâm hồn mỗi cá nhân. Truyện của ông đặt ra vô số câu hỏi triết luận nhân sinh nhói lòng: về ranh giới giữa nghệ thuật và cuộc đời, về sự quẩn quanh của kiếp người, và về lòng nhân ái trong một xã hội lắm lo toan.
Không chỉ là một nhà văn sáng tạo, Nguyễn Minh Châu còn là một nhà lý luận dũng cảm với bài tiểu luận Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh họa (1987). Ông thẳng thắn kêu gọi người cầm bút hãy trả lại cho văn học chức năng thức tỉnh bản tính người, nhìn thẳng vào sự thật chứ không tô hồng hay minh họa đơn điệu.
Dù ra đi vào năm 1989, nhưng đến tận những năm 1990 và mãi sau này, di sản của Nguyễn Minh Châu vẫn là chiếc chìa khóa mở ra tư duy sáng tác mới cho cả một thế hệ văn nghệ sĩ. Ông là gạch nối lịch sử, một biểu tượng tài năng và nhân cách nâng tầm văn xuôi hiện đại Việt Nam.


