Nguyễn Bá Ngọc
Họ và tên: Nguyễn Bá Ngọc. Năm sinh: 1952 - Năm hy sinh: 1965. Quê quán: Xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Sự kiện: Dũng cảm cứu các em nhỏ giữa trận bom ác liệt của đế quốc Mỹ.
Anh hùng Liệt sĩ Thiếu niên Nguyễn Bá Ngọc.
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Bá Ngọc.
Năm sinh: 1952 - Năm hy sinh: 1965.
Quê quán: Xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.
Sự kiện: Dũng cảm cứu các em nhỏ giữa trận bom ác liệt của đế quốc Mỹ.
TRÁI TIM LỚN DƯỚI LÀN MƯA BOM
Sáng Chủ nhật, ngày 04/4/1965, bầu trời xã Quảng Trung (Thanh Hóa) trong xanh và tĩnh lặng. Người lớn trong làng đều đã ra đồng sản xuất hoặc tham gia dân quân trực chiến, chỉ còn lại lũ trẻ nhỏ ở nhà. Nguyễn Bá Ngọc, cậu học sinh lớp 4B đang ngồi nắn nót ôn lại bài tập Toán và Tiếng Việt bên chiếc bàn học nhỏ.
Bất ngờ, tiếng còi báo động phòng không rú lên từng hồi chát chúa, xé toạc không gian yên bình. Từ phía biển, những chiếc máy bay cường kích của đế quốc Mỹ gầm rít lao tới như bầy quạ đen. Chúng điên cuồng trút hàng loạt bom phá, bom bi xuống khu dân cư. Mặt đất rung chuyển dữ dội, khói bụi bốc lên mù mịt che khuất cả ánh mặt trời. Tiếng ngói vỡ, tiếng cây cối gãy đổ ầm ầm hòa lẫn với tiếng trẻ con khóc thét.
Ngọc nhanh nhẹn lao xuống hầm trú ẩn của gia đình. Nhưng vừa xuống đến nơi, giữa hai loạt bom, đôi tai thính nhạy của cậu bé 13 tuổi chợt nghe thấy tiếng khóc thét thảm thiết vọng ra từ nhà người bạn hàng xóm tên Khương. Bản năng bảo vệ thôi thúc, Ngọc không màng đến hiểm nguy, dũng cảm lao ra khỏi hầm, đạp lên những mảnh vỡ còn đang bốc khói khét lẹt, chạy thẳng sang nhà Khương.
Cảnh tượng trước mắt vô cùng tang thương: Bom nổ trúng nhà, bạn Khương đã trúng mảnh bom nằm gục trên vũng máu. Ba đứa em nhỏ của Khương là Toan, Oanh, Đơ (đứa lớn nhất mới 6 tuổi, đứa nhỏ nhất đang lẫm chẫm tập đi) đang hoảng loạn, khóc ré lên giữa đống đổ nát, xung quanh là bom đạn vẫn đang nổ chát chúa. Không một chút chần chừ, Ngọc lấy tấm thân nhỏ bé của mình che chở cho các em. Cậu ôm bé Oanh, bế bé Đơ và dắt bé Toan lầm lũi bò qua làn đạn, tìm đường đưa các em xuống hầm trú ẩn an toàn.
Đúng lúc đó, một quả bom bi nổ tung ngay trên đầu. Một mảnh bom oan nghiệt găm phập vào lưng Ngọc. Cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, máu trào ra ướt đẫm chiếc áo học trò. Dù đau đớn đến nghẹt thở, Ngọc vẫn cắn chặt răng, không phát ra một tiếng kêu than vì sợ các em hoảng loạn. Cậu dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng dỗ dành: "Các em đừng sợ, có anh Ngọc đây rồi!", và kiên nhẫn đưa từng đứa trẻ xuống hầm trú ẩn.
Chỉ khi chắn chắn Toan, Oanh và Đơ đã an toàn dưới hầm, Ngọc mới kiệt sức, lịm đi trên miệng hầm. Khi người lớn chạy về ứng cứu, họ bàng hoàng phát hiện cậu bé Ngọc nằm gục trong vũng máu, nhưng vẫn lấy thân mình che chắn cửa hầm. Dù được đưa đi cấp cứu tận tình, nhưng do vết thương quá nặng và mất nhiều máu, Nguyễn Bá Ngọc đã trút hơi thở cuối cùng vào rạng sáng ngày 05/4/1965. Cậu học sinh lớp 4 đã ra đi, nhưng hành động xả thân cứu bạn của cậu đã dệt nên một bản hùng ca bất tử về lòng dũng cảm của thiếu nhi Việt Nam.
Nguyễn Bá Ngọc ngã xuống khi mới 13 tuổi, cái tuổi chỉ bằng học sinh lớp 4, lớp 5 mà tôi đang trực tiếp đứng lớp giảng dạy. Tâm hồn cậu bé ấy trong sáng như tờ giấy trắng, nhưng lại chứa đựng một lòng dũng cảm và đức hy sinh vĩ đại hơn bất kỳ người trưởng thành nào.
Giữa khoảnh khắc sinh tử, Ngọc đã chọn che chở cho những sinh mệnh yếu ớt hơn mình, bất chấp nỗi đau thể xác cắn rứt. Mỗi lần giảng bài về anh Nguyễn Bá Ngọc, nhìn vào ánh mắt của các em học sinh trường Tiểu học Ngô Quyền, tôi lại thấy rưng rưng. Tôi muốn truyền cho các em thông điệp rằng: Dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là biết vượt qua nỗi sợ hãi để bảo vệ và yêu thương những người xung quanh.



