NGUYỄN BÁ NGỌC: CẬU BÉ DŨNG CẢM GIỮA LÀN ĐẠN
Câu chuyện kể lại sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Bá Ngọc qua lời kể của một người bạn cùng làng. Trong lúc bom đạn Mỹ đánh phá ác liệt, Ngọc đã không nghĩ đến bản thân mà lao vào cứu các em nhỏ đang gặp nguy hiểm.
Mùa hè năm 1972, quê tôi ở Thanh Hóa thường xuyên bị máy bay Mỹ ném bom.
Những ngày ấy, tiếng còi báo động đã trở nên quen thuộc với tất cả mọi người.
Nguyễn Bá Ngọc là bạn thân của tôi.
Ngọc bằng tuổi tôi nhưng luôn chững chạc hơn.
Cậu ấy rất thương các em nhỏ trong xóm.
Mỗi lần có báo động, Ngọc thường giúp các em chạy xuống hầm trú ẩn.
Một buổi chiều, khi mọi người đang làm việc ngoài đồng, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.
Từ xa, tiếng máy bay gầm rú ngày càng lớn.
Mọi người hốt hoảng tìm nơi trú ẩn.
Tôi và Ngọc cũng chạy thật nhanh về phía hầm tránh bom.
Bất ngờ, Ngọc phát hiện vài em nhỏ vẫn còn mắc kẹt trên con đường làng.
Bom bắt đầu nổ ở khu vực gần đó.
Đất đá tung lên mù mịt.
Tôi hét lớn:
"Ngọc! Nguy hiểm lắm!"
Nhưng Ngọc không dừng lại.
Cậu lao thẳng về phía các em nhỏ.
Tiếng máy bay vẫn gầm rú trên đầu.
Ngọc nhanh chóng đưa từng em vào nơi an toàn.
Khi em cuối cùng vừa được đẩy xuống hầm, một quả bom phát nổ gần đó.
Ngọc bị thương rất nặng.
Chúng tôi chạy tới thì cậu đã nằm bất động.
Những em nhỏ được cứu đều an toàn.
Cả làng chìm trong nỗi tiếc thương.
Nhiều năm sau, mỗi lần đi ngang con đường năm ấy, tôi vẫn nhớ tới hình ảnh người bạn nhỏ tuổi nhưng có trái tim vô cùng dũng cảm.
Nguyễn Bá Ngọc đã hy sinh thân mình để bảo vệ người khác.
Tấm gương của cậu sẽ mãi là bài học đẹp về lòng nhân ái và đức hy sinh cho các thế hệ thiếu niên Việt Nam.



