Nguyễn Bá Ngọc – Cậu bé lấy thân mình che chở các em nhỏ giữa mưa bom
Nguyễn Bá Ngọc – Cậu bé lấy thân mình che chở các em nhỏ giữa mưa bom
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952, quê tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước, Nguyễn Bá Ngọc lớn lên giữa những năm tháng đất nước đang bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù tuổi còn nhỏ, em luôn là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, lễ phép với thầy cô, hiếu thảo với cha mẹ và đặc biệt rất yêu thương, giúp đỡ bạn bè, các em nhỏ trong xóm.
Năm 1965, khi đang học lớp 4B Trường Phổ thông cơ sở Quảng Trung, cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ ngày càng leo thang. Những vùng quê thanh bình ở miền Bắc liên tục trở thành mục tiêu đánh phá. Máy bay Mỹ không chỉ ném bom vào cầu cống, nhà ga mà còn đánh cả trường học, bệnh viện và khu dân cư. Tiếng còi báo động, tiếng bom nổ đã trở thành nỗi ám ảnh quen thuộc của người dân quê Quảng Trung.
Dẫu sống trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, Nguyễn Bá Ngọc vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Mỗi khi tan học, em thường giúp bố mẹ làm việc đồng áng, chăm sóc các em nhỏ trong xóm. Với mọi người, Ngọc là cậu bé giàu lòng nhân ái, luôn sẵn sàng nhận phần khó về mình để giúp người khác.
Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, một sự kiện đau thương đã xảy ra và trở thành dấu mốc không thể nào quên đối với quê hương Quảng Trung. Khi bố mẹ đi làm ngoài đồng, Ngọc ở nhà cùng các em nhỏ trong xóm. Bất ngờ, từng tốp máy bay Mỹ lao đến, trút bom xuống khu dân cư. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập, đất trời rung chuyển bởi những tiếng nổ dữ dội.
Không chút hoảng loạn, Nguyễn Bá Ngọc nhanh chóng đưa các em nhỏ xuống hầm trú ẩn an toàn. Khi tất cả tưởng như đã yên ổn, em bất ngờ nghe thấy tiếng khóc thất thanh từ ngôi nhà bên cạnh của bạn Khương. Giữa lúc bom đạn vẫn đang dội xuống, Ngọc không hề do dự. Em lập tức lao ra khỏi hầm, bất chấp nguy hiểm để chạy sang cứu các bạn.
Đến nơi, Ngọc thấy bạn Khương đã bị thương nặng, còn hai em nhỏ của Khương đang hoảng sợ gào khóc giữa căn nhà đổ nát. Không còn thời gian suy nghĩ, Ngọc ôm lấy hai em nhỏ, dùng chính thân mình che chắn cho các em rồi dìu từng em xuống hầm trú ẩn.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, những quả bom bi tiếp tục trút xuống. Một mảnh bom đã trúng vào người Nguyễn Bá Ngọc. Dù bị thương rất nặng, em vẫn cố gắng đưa hai em nhỏ đến nơi an toàn trước khi gục xuống.
Người dân nhanh chóng đưa Nguyễn Bá Ngọc đi cấp cứu. Các bác sĩ đã tận tình cứu chữa, nhưng do vết thương quá nặng, em đã anh dũng hy sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, khi vừa tròn 14 tuổi.
Sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc đã làm xúc động hàng triệu trái tim trên khắp đất nước. Trong giây phút sinh tử, em hoàn toàn có thể ở yên trong hầm để bảo vệ bản thân, nhưng lòng yêu thương con người đã thôi thúc em lao vào nơi nguy hiểm để cứu các em nhỏ. Hành động ấy không phải là sự bộc phát nhất thời mà là kết tinh của lòng nhân hậu, tinh thần dũng cảm và truyền thống "thương người như thể thương thân" của dân tộc Việt Nam.
Để ghi nhận tấm gương anh dũng ấy, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Bá Ngọc danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên của em được đặt cho nhiều trường học, đường phố và các công trình thanh thiếu nhi trên cả nước. Câu chuyện về cậu học sinh nhỏ tuổi lấy thân mình che chở các em giữa mưa bom đã trở thành bài học cảm động về lòng nhân ái và tinh thần dũng cảm cho biết bao thế hệ thiếu nhi Việt Nam.
Dẫu cuộc đời chỉ kéo dài mười bốn năm ngắn ngủi, Nguyễn Bá Ngọc đã để lại một di sản tinh thần vô giá. Em là biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến – một cậu bé bình dị nhưng mang trái tim lớn, sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ sự sống của người khác. Tấm gương ấy sẽ mãi được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, noi theo như một minh chứng sáng ngời cho lòng yêu nước và đức hy sinh cao đẹp của con người Việt Nam.


