NGUYỄN BÁ NGỌC – KHI MỘT ĐỨA TRẺ BIẾT SỐNG VÌ NGƯỜI KHÁC
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1954 tại Thanh Hóa. Tuổi thơ của Ngọc cũng giống biết bao đứa trẻ khác. Em học tập, vui chơi và lớn lên trong tình yêu thương của gia đình. Nhưng chiến tranh khiến tuổi thơ ấy không được bình yên. Trong một trận bom, khi nguy hiểm ập đến, Nguyễn Bá Ngọc đã nghĩ đến những em nhỏ xung quanh mình. Em lao tới che chở, cứu các em. Ngọc bị thương nặng và hy sinh. Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc sống mãi không chỉ nằm ở sự hy sinh. Điều khiến người ta xúc động là trong khoảnh khắc sinh tử, một cậu bé đã không nghĩ trước tiên đến bản thân mình. Em nghĩ đến người khác.
Trong chiến tranh, có những người anh hùng cầm súng. Nhưng cũng có những người anh hùng chỉ có một thân hình nhỏ bé và một trái tim biết yêu thương. Nguyễn Bá Ngọc là một người như thế. Câu chuyện của em được lưu giữ trong nhiều tài liệu về những tấm gương thiếu nhi thời chiến và tiếp tục được sử dụng trong giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Điều còn lại:
Anh hùng đôi khi không bắt đầu từ những việc lớn lao. Nó có thể bắt đầu từ một suy nghĩ rất giản dị: “Mình phải bảo vệ người khác.”



