NGUYỄN BÁ NGỌC: LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ NHỮNG MẦM NON

NGUYỄN BÁ NGỌC: LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ NHỮNG MẦM NON
1. Buổi sáng định mệnh ở vùng đất lửa
Năm 1965, chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ lan rộng ra miền Bắc. Xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa – quê hương của Ngọc – trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt.
Ngày 4 tháng 4 năm 1965, khi ấy Ngọc mới 13 tuổi, đang là học sinh lớp 4 (hệ 10 năm). Tiếng còi báo động xé toạc bầu không khí yên bình của làng quê. Máy bay giặc ập đến, trút bom xuống xóm nhỏ.
2. Hành động phi thường của một "người anh"
Trong lúc bom đạn nổ chát chúa, Ngọc đã kịp chạy xuống hầm trú ẩn an toàn. Nhưng giữa tiếng nổ ầm trời, em bỗng nghe thấy tiếng khóc thét từ phía nhà hàng xóm – nơi có hai em nhỏ là Khương và Toản đang hoảng loạn vì bố mẹ đi làm đồng chưa kịp về.
Không một chút do dự, Ngọc lao ra khỏi hầm an toàn, băng qua sân dưới làn mưa bom để đến bên hai em.
Khoảnh khắc sinh tử: Khi một quả bom nổ gần, Ngọc đã đẩy hai em nhỏ vào hầm rồi nằm đè lên trên, lấy chính thân mình làm tấm lá chắn sống để che chở cho các em.
"Bom đạn không có mắt, nhưng trái tim của một đứa trẻ 13 tuổi lúc ấy lại mang một sức mạnh bảo vệ phi thường."
3. Sự hy sinh bất tử
Sau trận bom, hai em nhỏ được cứu sống bình an, nhưng Nguyễn Bá Ngọc đã bị trúng nhiều mảnh bom vào lưng và ngực. Khi đồng đội và bà con đến cứu, em vẫn cố gắng hỏi: "Các em có sao không?" trước khi lịm đi vì vết thương quá nặng.
Ngọc được đưa đi cấp cứu, nhưng do vết thương quá sâu và mất máu nhiều, em đã anh dũng hy sinh vào rạng sáng ngày 5/4/1965.



