Nguyễn Bá Ngọc: Người anh hùng tuổi nhỏ quên mình cứu bạn (1952 - 1965)
Cuộc chiến tranh tàn khốc không chừa một ai, và trong số những tấm gương hy sinh, có cả những thiếu niên vừa rời ghế nhà trường. Nguyễn Bá Ngọc, cậu học sinh lớp 4 (tương đương lớp 6 hiện nay) quê ở xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, là một minh chứng xót xa nhưng vô cùng tự hào về lòng dũng cảm phi thường của trẻ em Việt Nam trong chiến tranh phá hoại miền Bắc.
Năm 1965, không quân Mỹ leo thang đánh phá ác liệt khu vực Hàm Rồng và các vùng lân cận thuộc tỉnh Thanh Hóa hòng cắt đứt tuyến đường sắt Bắc - Nam. Ngày 4 tháng 4 năm 1965, khi người lớn đều đã ra đồng sản xuất, một phi đội máy bay Mỹ bất ngờ trút bom xuống ngôi làng nhỏ của Ngọc. Nghe tiếng còi báo động, Ngọc đã nhanh nhẹn đưa các em của mình xuống hầm trú ẩn an toàn.
Tuy nhiên, giữa tiếng bom rơi đạn nổ rung chuyển đất trời, Ngọc bỗng nghe thấy tiếng khóc thét phát ra từ nhà người bạn hàng xóm tên Khương. Không ngần ngại nguy hiểm, cậu bé 13 tuổi ấy lập tức lao ra khỏi hầm, chạy băng qua màn khói bom mù mịt. Đến nơi, bạn Khương đã trúng mảnh bom hy sinh, hai em nhỏ của Khương là Toan và Oanh đang gào khóc giữa căn nhà đổ nát. Ngọc ôm lấy hai em, lấy thân mình che chở và dìu các em lách qua làn đạn để về hầm trú ẩn. Các em được an toàn, nhưng Ngọc đã bị một mảnh bom lớn găm trúng lưng. Cậu bé kiên cường ấy không hề khóc, chỉ dặn dò các em ở yên dưới hầm rồi lịm đi. Dù được đưa đi cấp cứu, Nguyễn Bá Ngọc đã trút hơi thở cuối cùng vào rạng sáng hôm sau, trở thành hình mẫu vĩ đại về tình yêu thương con người để các thế hệ Đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong noi theo.



