Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN BÁ NGỌC – NGƯỜI THIẾU NIÊN ANH HÙNG VÀ KHÚC CA BẤT TỬ TRONG MƯA BOM

Thanh Hóa17/08/2026phường Lê Chân (phường Lê Chân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN BÁ NGỌC – NGƯỜI THIẾU NIÊN ANH HÙNG VÀ KHÚC CA BẤT TỬ TRONG MƯA BOM

Trong những năm tháng khói lửa oanh liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đất nước Việt Nam đã sản sinh ra biết bao người con anh hùng. Có những bậc đại tướng lẫy lừng năm châu, có những chiến sĩ kiên trung ngã xuống nơi chiến trường rực lửa. Và trong tầng tầng lớp lớp những người anh hùng ấy, có một đóa hoa tuổi nhỏ đã nở rực rỡ giữa mưa bom bão đạn, để lại một khúc ca bất tử về lòng dũng cảm. Đóa hoa ấy mang tên Nguyễn Bá Ngọc – người thiếu niên anh hùng của mảnh đất xứ Thanh kiên cường.

Câu chuyện đưa chúng ta ngược dòng thời gian về những ngày tháng Tư năm 1965 rực lửa tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Khi ấy, Nguyễn Bá Ngọc mới chỉ là một cậu học trò lớp 4B hồn nhiên, trong sáng. Thế nhưng, cuộc sống yên bình của cậu và gia đình đã bị xé toạc bởi tiếng gầm rú điên cuồng của những phản lực cơ Mỹ. Bờ phà Ghép – huyết mạch giao thông chiến lược – trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của kẻ thù. Bầu trời bỗng chốc đen kịt khói bom, đất đá cuồng cuộn tung lên, tiếng nổ xé lòng vang lên liên tiếp.

Giữa lúc lán thợ và xóm làng chìm trong biển lửa, mọi người đều phải nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp, thì từ trong hầm trú ẩn của gia đình, Nguyễn Bá Ngọc bỗng nghe thấy tiếng khóc thét xé ruột của các em nhỏ bên nhà hàng xóm. Cha mẹ các em đã đi làm đồng, không kịp trở về. Không một chút do dự, không một thoáng run sợ trước cái chết đang cận kề, người thiếu niên 14 tuổi ấy đã hành động theo mệnh lệnh của một trái tim quả cảm. Cậu bật dậy, lao ra khỏi căn hầm an toàn.

Hãy tưởng tượng một bóng dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn băng qua những khoảng đất trống rực lửa, né tránh từng làn đạn cao xạ và những mảnh bom găm xối xả. Ngọc lao vào căn nhà đang bốc cháy của hàng xóm, thấy em Khương đang khóc nấc bên chiếc hầm bị sập. Cậu nhanh chóng bế bồng, dìu Khương xuống hầm ẩn nấp. Chưa kịp thở phào, Ngọc lại nghe tiếng khóc của hai em nhỏ khác là to và bế em bò sang căn hầm nhà mình.

Nhưng cuộc chiến tàn khốc không có lòng trắc ẩn. Ngay khi Ngọc vừa dùng tấm lưng nhỏ bé của mình che chở, đẩy các em nhỏ vào hầm an toàn, một loạt bom bi từ máy bay giặc lại dội xuống. Một mảnh bom tàn độc đã găm sâu vào lưng Ngọc. Đau đớn tột cùng, nhưng người chiến sĩ nhỏ tuổi ấy vẫn cắn chặt răng, không hề kêu khóc một lời vì sợ các em nhỏ hoảng loạn. Khi trận bom dứt, mọi người tìm thấy Ngọc trong vũng máu, nhưng trên khuôn mặt cậu vẫn vẹn nguyên nụ cười nhẹ nhõm khi biết các em nhỏ đều bình an vô sự.

Do vết thương quá nặng, rạng sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, Nguyễn Bá Ngọc đã trút hơi thở cuối cùng. Cậu ra đi khi tuổi đời còn quá xanh, khi bao ước mơ học hành còn dang dở. Nhưng sự hy sinh của Ngọc không phải là sự kết thúc, mà là sự tái sinh vào cõi bất tử. Tấm lưng trần che bom cho các em thơ của Ngọc đã trở thành một biểu tượng trường tồn của tình đồng bào, của tinh thần "vì nước quên thân, vì dân phục vụ".

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng tên tuổi của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Bá Ngọc vẫn vang vọng mãi cùng non sông. Khúc hát "Nguyễn Bá Ngọc - người thiếu niên dũng cảm" vẫn đều đặn vang lên dưới những mái trường mang tên anh trên khắp dải đất hình chữ S. Anh chính là ngọn đuốc sáng ngời, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, tinh thần tự hào dân tộc và trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với xương máu của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn