NGUYỄN BIỂU (BTCĐ ấp 7A1)
Nguyễn Biểu – Khí phách trước cỗ “đầu người”
Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1
Năm 1413.
Đất nước đang chìm trong những ngày tháng đau thương.
Quân Minh tiến đánh Đại Việt, các cuộc kháng chiến chống quân xâm lược diễn ra khắp nơi. Trong triều đình nhà Hậu Trần, có những người đã chọn con đường chiến đấu đến cùng, dù biết phía trước có thể là cái chết.
Nguyễn Biểu là một trong số đó.
Ông vốn là một cựu thần nhà Trần, một người có học, có tài và đặc biệt là lòng trung thành với đất nước.
Khi bị quân Minh bắt giữ, Nguyễn Biểu bị giải đến trước mặt tướng Minh là Trương Phụ.
Trương Phụ muốn khuất phục người Việt.
Hắn biết rằng có những con người không thể dùng lời ngon ngọt để mua chuộc, nên tìm cách dùng nỗi sợ để bẻ gãy ý chí.
Trước mặt Nguyễn Biểu, một mâm cỗ được bày ra.
Nhưng đó không phải một bữa tiệc bình thường.
Trên mâm là một “cỗ đầu người”.
Trương Phụ muốn dùng cảnh tượng ấy để uy hiếp người tù.
Hắn muốn nhìn thấy Nguyễn Biểu sợ hãi.
Muốn thấy người từng là cựu thần nhà Trần run rẩy trước quyền lực của quân xâm lược.
Nhưng Nguyễn Biểu chỉ nhìn mâm cỗ.
Rồi ông nhìn thẳng vào Trương Phụ.
Gương mặt ông vẫn bình thản.
Không run sợ.
Không van xin.
Không một chút nao núng.
Ông ngồi xuống trước mâm cỗ.
Quân Minh đứng xung quanh chờ đợi.
Chúng tưởng rằng người tù sẽ khiếp đảm.
Nhưng Nguyễn Biểu lại cầm đũa.
Ông thản nhiên dùng đũa khoét mắt trên “đầu người”, như thể chẳng có gì đáng sợ trước mặt.
Trương Phụ kinh ngạc.
Người tù này không những không sợ, mà còn biến chính trò uy hiếp của hắn thành một màn thử thách ngược lại.
Nguyễn Biểu vừa ăn vừa ngâm thơ.
Tiếng thơ vang lên giữa nơi giam giữ.
Đó không còn là tiếng nói của một người đang đứng trước cái chết.
Đó là tiếng nói của một con người đã vượt qua nỗi sợ hãi về cái chết.
Trương Phụ nhìn ông.
Có lẽ hắn muốn tìm thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt người tù.
Nhưng không có.
Chỉ có sự khinh bỉ đối với kẻ xâm lược và lòng trung thành không thể lay chuyển.
Nguyễn Biểu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào tướng giặc rồi nói lớn:
“Trong bụng cỗ xôi này có cả gan mọc tía, mật đúc đồng, chứ đâu phải chỉ có thịt người mới có đâu!”
Câu nói như một nhát kiếm chém thẳng vào ý đồ của Trương Phụ.
Nguyễn Biểu muốn nói rằng:
Thứ làm nên khí phách của một con người không nằm ở thân xác.
Không phải cứ nhìn thấy cái chết là sẽ sợ hãi.
Một người có gan có thể đứng trước hiểm nguy.
Một người có mật có thể đối diện với kẻ thù.
Và lòng trung với quê hương thì không thể bị khuất phục bằng những trò đe dọa.
Trương Phụ tức giận.
Hắn đã muốn làm nhục người tù.
Nhưng cuối cùng, chính hắn lại bị khuất phục về tinh thần trước một con người không chịu cúi đầu.
Nguyễn Biểu biết rằng mình khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng ông không cầu xin.
Không đổi lời.
Không phản bội.
Ông chấp nhận cái chết như một cái giá phải trả để giữ trọn lòng trung.
Cuối cùng, Nguyễn Biểu bị hành hình.
Một người ra đi.
Nhưng khí phách của ông thì ở lại.
Người đời sau nhớ về Nguyễn Biểu không chỉ vì ông đã chết dưới tay quân Minh.
Họ nhớ đến khoảnh khắc ông ngồi trước “cỗ đầu người” mà vẫn bình thản.
Kẻ thù muốn dùng cái chết để khiến ông sợ.
Nhưng ông đã dùng chính sự bình thản của mình để chứng minh rằng:
Có những con người có thể bị giết, nhưng không thể bị khuất phục.
Nguyễn Biểu đã chọn cái chết để giữ lấy lòng trung.
Và câu nói của ông trước tướng giặc trở thành biểu tượng cho khí phách của một người Việt Nam trong những ngày đất nước bị xâm lăng.
Bởi khi đứng trước kẻ thù, điều quyết định một con người mạnh đến đâu không phải là trong tay có bao nhiêu binh khí.
Mà là trong lòng còn giữ được bao nhiêu gan, mật và khí tiết.
Nguyễn Biểu đã giữ được tất cả.
Cho đến tận giây phút cuối cùng.



