Nguyễn Bình Minh
Ngày nhập ngũ
Ngày nhập ngũ
Anh nhớ như in buổi sáng tháng 3 năm ấy. Mẹ đứng ở cổng ga xe lửa, khóc không thành tiếng, tay nắm chặt tay anh không muốn buông. “Con trai mẹ… giữ gìn sức khỏe nhé.” Anh cười gượng, cố không để nước mắt rơi trước mặt mẹ. Hai mươi tuổi, chàng trai thành phố lần đầu rời xa nhà với balo cũ và bộ quần áo dân sự mỏng manh.
Khi bước xuống ga quân sự, tiếng hô to “Nhập ngũ!” vang vọng. Anh và hàng trăm thanh niên khác bị cạo trọc đầu, mặc đồng phục xanh, đứng thẳng hàng. Cái lạnh của đêm cao nguyên thấm vào da thịt. Đêm đầu tiên trong doanh trại, anh nằm trên giường tầng, nghe tiếng thở dồn dập của những người lạ. Nước mắt lặng lẽ rơi. Anh nhớ mùi cơm mẹ nấu, nhớ tiếng cười của em gái, nhớ cô bạn gái đang chờ ở Sài Gòn.
Nhưng rồi những ngày huấn luyện khắc nghiệt bắt đầu. Mồ hôi, nước mắt, máu chân rộp. Mỗi lần ngã xuống bãi tập, anh lại tự nhủ: “Mình là con trai, phải chịu được.” Dần dần, anh hiểu rằng thời lính không chỉ là súng đạn, mà là bài học trưởng thành đắt giá nhất đời.



