Nguyễn Cảnh Chân và lòng trung kiên của vị trụ cột triều Hậu Trần
Trường Đại học Hải Dương
Nguyễn Cảnh Chân và lòng trung kiên của vị trụ cột triều Hậu Trần
Trong những năm tháng đen tối của lịch sử Đại Việt đầu thế kỷ XV, khi nhà Hồ sụp đổ và ách đô hộ của nhà Minh phủ bóng đen lên khắp đất nước, sự trỗi dậy của triều Hậu Trần đã thắp lên ngọn lửa hy vọng cho dân tộc. Trong số những anh hùng kiên trung đứng lên gánh vác vận mệnh đất nước thời bấy giờ, Đồng bình chương sự Nguyễn Cảnh Chân nổi lên như một biểu tượng kiệt xuất về tài năng quân sự, tư tưởng chiến lược và lòng trung thành bất khuất. Ông cùng với Quốc công Đặng Tất đã trở thành hai trụ cột vững chắc nhất của cuộc kháng chiến do Giản Định Đế lãnh đạo.
Nguyễn Cảnh Chân vốn người làng Ngọc Sơn, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An ngày nay. Ông xuất thân trong một gia đình giàu truyền thống văn hiến và yêu nước. Dưới triều nhà Trần và sau đó là nhà Hồ, ông đã từng giữ các chức vụ quan trọng, khẳng định tài năng quản lý cũng như uy tín lớn đối với nhân dân vùng Hoan - Diễn. Khi quân Minh tràn sang xâm lược, trật tự xã hội bị xáo trộn, nhân dân lầm than dưới chính sách tàn bạo của chính quyền đô hộ, Nguyễn Cảnh Chân không chịu khuất phục trước kẻ thù. Ông âm thầm chiêu tập binh sĩ, tích trữ lương thảo, chờ đợi thời cơ đứng lên đáp lời sông núi.
Năm 1407, khi Trần Ngỗi dấy binh tại Ninh Bình và xưng là Giản Định Đế, Nguyễn Cảnh Chân đã lập tức đem toàn bộ lực lượng thuộc quyền từ Nghệ An ra hội quân. Sự gia nhập của ông cùng Đặng Tất có ý nghĩa quyết định, biến một cuộc nổi dậy địa phương thành một phong trào giải phóng dân tộc quy mô toàn quốc. Giản Định Đế trọng dụng Nguyễn Cảnh Chân, phong cho ông chức Đồng bình chương sự – vị trí đứng đầu hàng văn võ quan lại, cùng Đặng Tất hoạch định mọi kế sách lớn nhỏ của triều đình Hậu Trần.
Với tầm nhìn quân sự sâu sắc, Nguyễn Cảnh Chân đã chỉ huy nhiều trận đánh vang dội, giải phóng một dải đất rộng lớn từ Thanh Hóa đến Quảng Bình. Chiến công hiển hách nhất ghi dấu ấn đậm nét của ông là trận Bô Cô vào mùa đông năm 1408. Bằng nghệ thuật mai phục tài tình và sự phối hợp tác chiến ăn ý giữa các cánh quân, Nguyễn Cảnh Chân cùng Đặng Tất đã đập tan đạo quân chủ lực của nhà Minh do Lương Thế Kiệt và Trương Phụ chỉ huy. Chiến thắng vang dội này không chỉ làm rung chuyển bộ máy đô hộ của kẻ thù mà còn đưa uy danh của triều Hậu Trần lên đến đỉnh cao.
Tuy nhiên, bi kịch lịch sử đã ập đến ngay sau đỉnh cao thắng lợi. Do sự bất đồng về chiến lược tiến quân ra Bắc, cùng với những lời gièm pha độc hại của kẻ gian thần xung quanh Giản Định Đế, lòng tin trong nội bộ bị phá vỡ. Mất đi sự sáng suốt, Giản Định Đế đã đưa ra quyết định tàn nhẫn vào đầu năm 1409: cho sát hại hai vị trụ cột là Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân. Nguyễn Cảnh Chân qua đời trong sự bàng hoàng và đau đớn của tướng sĩ, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng cuộc kháng chiến.
Mặc dù ra đi trong bi kịch do sự nghi kỵ nội bộ, Nguyễn Cảnh Chân vẫn sống mãi trong lịch sử dân tộc như một tấm gương trung nghĩa tuyệt đối. Sự hy sinh của ông không làm dập tắt ngọn lửa yêu nước, bởi con trai ông là Nguyễn Cảnh Dị đã tiếp nối sự nghiệp của cha, cùng Đặng Dung tôn phò Trùng Quang Đế tiếp tục chiến đấu chống quân Minh. Tài năng, khí tiết và lòng trung kiên của Nguyễn Cảnh Chân đã ghi dấu ấn sâu đậm, trở thành một phần di sản tinh thần vô giá của dân tộc Việt Nam.



