Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Chí Thanh - Vị tướng luôn đi về phía trước

Huế14/08/2026Dương Thị Bình (Đơn Dương)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những vị tướng được nhớ đến bởi những chiến công. Nguyễn Chí Thanh còn được nhớ đến bởi một tinh thần: đã đánh là phải thắng, đã đi là đi tới cùng.

Ông sinh ngày 1 tháng 1 năm 1914 tại Quảng Điền, Thừa Thiên Huế, tên khai sinh là Nguyễn Vịnh. Từ một người con của miền quê nghèo, Nguyễn Chí Thanh sớm bước vào con đường cách mạng. Cuộc đời ông sau đó là một hành trình không ngừng tiến về phía trước – từ phong trào cách mạng ở quê hương, đến những cương vị lãnh đạo quan trọng của Đảng, của quân đội và những năm tháng trực tiếp chỉ huy chiến trường miền Nam.

Năm 1959, ông được phong quân hàm Đại tướng, trở thành một trong những Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trên cương vị Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, ông đặc biệt coi trọng sức mạnh tinh thần của người lính. Với ông, một đội quân mạnh không chỉ bởi súng đạn, mà trước hết bởi niềm tin vào con đường mình lựa chọn.

Trước khi trở lại chiến trường, Nguyễn Chí Thanh từng dành nhiều tâm huyết cho nông nghiệp miền Bắc. Từ một hợp tác xã ở Quảng Bình, phong trào “Gió Đại Phong” lan rộng, trở thành biểu tượng của tinh thần thi đua lao động trong những năm tháng đất nước vừa xây dựng, vừa chuẩn bị cho một cuộc chiến đấu lớn hơn.

Năm 1964, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh vào miền Nam, giữ trọng trách Bí thư Trung ương Cục miền Nam và Chính ủy các lực lượng vũ trang giải phóng. Đối diện với một đối phương vượt trội về bom đạn và phương tiện chiến tranh, ông cùng các lực lượng trên chiến trường tìm cách đánh phù hợp với thực tiễn.

Từ đó, tư tưởng tác chiến “Nắm thắt lưng địch mà đánh” trở thành một hình ảnh nổi tiếng về nghệ thuật áp sát, giành thế chủ động và hạn chế ưu thế hỏa lực của đối phương.

Nhưng có lẽ, điều đáng nhớ nhất ở Nguyễn Chí Thanh không chỉ là tài thao lược. Đó là sự gần gũi. Ông đi đến cơ sở, đến chiến trường, đến với người lính và người dân. Ông không muốn nhìn cuộc chiến chỉ từ những bản báo cáo. Bởi ông hiểu: muốn tìm ra con đường đúng, phải đứng giữa cuộc đời thực.

Năm 1967, sau một thời gian ra Bắc báo cáo tình hình chiến trường và chuẩn bị trở lại miền Nam, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đột ngột qua đời tại Hà Nội, khi mới 53 tuổi.

Ông ra đi khi cuộc kháng chiến vẫn chưa kết thúc. Không kịp trở lại chiến trường mà ông luôn đau đáu. Không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Nhưng tinh thần của ông vẫn ở lại trong những năm tháng chiến đấu sau đó: một tinh thần không chùn bước trước khó khăn, không khuất phục trước sức mạnh và luôn tin rằng con người, khi có lý tưởng, có thể vượt qua những điều tưởng như không thể.

Nguyễn Chí Thanh đã đi hết cuộc đời mình về phía trước. Và có lẽ, đó cũng là điều đẹp nhất để nói về một vị tướng: Ông không chỉ chỉ đường cho những người đi sau. Ông đã dùng chính cuộc đời mình để mở đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn