Nguyễn Cơ Bản
Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ của mình nơi biên giới phía Bắc – ông Nguyễn Cơ Bản, sinh ngày 10 tháng 2 năm 1957. Lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều biến động, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc. Và rồi, ngày 13 tháng 5 năm 1978, ông lên đường nhập ngũ, trở thành một người lính trong Quân đội Nhân dân Việt Nam.
“NGƯỜI LÍNH QUÂN Y NƠI TUYẾN LỬA”
Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ của mình nơi biên giới phía Bắc – ông Nguyễn Cơ Bản, sinh ngày 10 tháng 2 năm 1957. Lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều biến động, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc. Và rồi, ngày 13 tháng 5 năm 1978, ông lên đường nhập ngũ, trở thành một người lính trong Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Khác với những người trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông được đào tạo và đảm nhiệm nhiệm vụ quân y – chăm sóc, cứu chữa cho đồng đội. Với cấp bậc Trung sỹ quân y chuyên nghiệp, ông được điều động lên chiến trường biên giới tại Hà Quảng, Cao Bằng – nơi những năm cuối thập niên 70 luôn căng thẳng và đầy hiểm nguy.
Cuộc sống nơi tuyến đầu không hề dễ dàng. Núi rừng hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, điều kiện y tế còn thiếu thốn. Nhưng với người lính quân y như ông, khó khăn lớn nhất không phải là thiếu thốn vật chất… mà là phải đối mặt với những ca cấp cứu khẩn cấp trong điều kiện vô cùng hạn chế.
Có những lúc, giữa đêm khuya, khi tiếng súng còn vang vọng, ông vẫn phải khẩn trương sơ cứu cho đồng đội. Ánh đèn le lói, dụng cụ đơn sơ, nhưng đôi bàn tay của người quân y vẫn hết sức vững vàng. Ông hiểu rằng, mỗi phút giây đều có thể quyết định sự sống còn của một con người.
Không chỉ là người thầy thuốc, ông còn là người đồng đội, người chia sẻ, động viên tinh thần cho những chiến sĩ đang đối mặt với hiểm nguy. Những lời hỏi han, những cái nắm tay… đôi khi lại trở thành nguồn sức mạnh giúp đồng đội vượt qua nỗi đau.
Trong những năm tháng chiến tranh biên giới ác liệt, ông Nguyễn Cơ Bản đã cùng đơn vị kiên cường bám trụ, vừa làm nhiệm vụ cứu chữa, vừa góp phần bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa, ông trở về với cuộc sống đời thường nơi quê hương Phú Lạc. Nhưng ký ức về những ngày tháng nơi tuyến lửa vẫn còn nguyên vẹn. Đó không chỉ là những gian khổ, mà còn là niềm tự hào – tự hào vì đã được góp sức mình để bảo vệ đất nước và gìn giữ sự sống cho đồng đội.
Câu chuyện về ông Nguyễn Cơ Bản là câu chuyện về những người lính thầm lặng – những người không chỉ chiến đấu mà còn cứu người giữa chiến tranh. Chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của quân đội ta, để bảo vệ vững chắc từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.



