Nguyễn Công Đức
Người chiến sĩ hậu cần nơi đất bạn Campuchia
THỜI HOA LỬA
Người chiến sĩ hậu cần nơi đất bạn Campuchia
Trong những năm tháng gian khó của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất nước Campuchia, biết bao người con ưu tú của quê hương đã lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Trong số đó có ông Nguyễn Công Đức, sinh năm 1950, hiện cư trú tại Khóm Long Hưng II, phường Long Sơn, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang.
Năm 1982, khi cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều cam go, ông Nguyễn Công Đức tình nguyện lên đường nhập ngũ. Được biên chế về Phòng Hậu cần, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4, ông mang quân hàm Hạ sĩ và đảm nhận nhiệm vụ của một chiến sĩ hậu cần. Dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng ông cùng đồng đội ngày đêm thực hiện công tác bảo đảm lương thực, thực phẩm, quân trang, quân dụng và vận chuyển vật tư phục vụ chiến đấu cho các đơn vị đang làm nhiệm vụ trên chiến trường Campuchia.
Trong suốt 3 năm công tác từ tháng 9 năm 1982 đến tháng 12 năm 1985, địa bàn hoạt động chủ yếu của ông là khu vực PuSat, Campuchia. Đây là thời điểm lực lượng quân tình nguyện Việt Nam đang hỗ trợ nhân dân Campuchia khôi phục đất nước sau thảm họa diệt chủng, đồng thời truy quét tàn quân phản động còn lẩn trốn tại các vùng biên giới và rừng núi hiểm trở.
Những chuyến xe vận tải vượt qua những con đường đầy ổ gà, những cánh rừng rậm, những khu vực còn tiềm ẩn bom mìn luôn đối mặt với nhiều hiểm nguy. Có những ngày nắng cháy da, có những đêm mưa rừng xối xả, nhưng người chiến sĩ hậu cần Nguyễn Công Đức và đồng đội vẫn bền bỉ bám đơn vị, bảo đảm nguồn tiếp tế không bị gián đoạn. Ông luôn tâm niệm rằng mỗi bao gạo, mỗi thùng đạn được chuyển đến đúng lúc sẽ góp phần giúp đồng đội nơi tuyến trước hoàn thành nhiệm vụ.
Xa quê hương, xa gia đình, người lính trẻ năm ấy đã trải qua những tháng ngày gian khổ nhưng cũng đầy tự hào. Ông chứng kiến tình đoàn kết hữu nghị giữa quân đội và nhân dân hai nước Việt Nam - Campuchia, chứng kiến sự hồi sinh từng ngày của những vùng đất từng bị chiến tranh tàn phá. Chính những ký ức ấy đã trở thành hành trang quý giá theo ông suốt cuộc đời.
Tháng 12 năm 1985, ông hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về địa phương. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng quân ngũ nơi chiến trường biên giới Tây Nam và trên đất bạn Campuchia vẫn luôn là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông. Đó là những năm tháng tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc, được sống giữa tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng và góp phần thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Hôm nay, khi kể lại câu chuyện của mình cho con cháu và thế hệ trẻ, ông Nguyễn Công Đức không chỉ kể về những gian khổ của chiến tranh mà còn truyền đi thông điệp về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của những người lính hậu cần. Đó chính là những bông hoa đẹp nở giữa lửa đạn chiến tranh – những ký ức không bao giờ phai nhạt trong hành trình bảo vệ Tổ quốc và làm nhiệm vụ quốc tế vẻ vang của quân đội Việt Nam.



