Bài viết

Nguyễn Công Thuận (5)

GẶP NHAU TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN Gia tài chỉ còn một bộ quần áo lót.

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm nay trời rất đẹp, chúng tôi lại hành quân vì bị máy bay Mỹ bắn pháo sáng để tìm kiếm mục tiêu và bắn phá vu vơ dọc đường tiến quân của ta. Nhưng đêm nay, đoàn chúng tôi đi tương đối an toàn, đã vượt qua rất nhiều đèo, dốc, sông, suối, vượt qua đoạn đường dài trống trải, không có cây cao, rừng rậm mà chỉ có cỏ chanh, cây le và cây trúc, đường do máy húc của bộ đội công binh làm rồi đặt tên là đường Máy Húc. Vào hồi bốn giờ đoàn xe đến địa phận binh trạm 32 nằm trên đất nước bạn Lào, chỉ huy đoàn ra lệnh cho xe dừng lại nghỉ ngày mai làm kỹ thuật xe củng cố ngụy trang, chuẩn bị hậu cần để đêm mai tiếp tục hành quân. Xe ô tô do tôi ôm vô lăng hôm nay có thêm anh Minh cùng ngồi trên xe với tôi, quê hương anh ở huyện Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương, anh nhập ngũ năm 1967 hơn tôi ba tuổi và là thợ sửa chữa xe của đơn vị. Tôi giấu xe vào mang cá trong khu rừng mà đơn vị công binh đã chuẩn bị trước, đồng chí Bằng quê ở huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa cũng giấu xe ô tô gần đó, vì trời sắp sáng, chúng tôi tranh thủ ngủ để lấy lại sức khỏe. Tôi và Bằng giải tăng xuống gầm xe của tôi mắc màn nằm bên nhau ngủ. Anh Minh thợ máy cũng nằm ở bên. Vì đêm còn dài, anh Minh lại nghiện thuốc lào nên anh lấy thuốc và điếu ra hút thuốc, không may ánh nửa sáng lên, máy bay Mỹ phát hiện được chúng liền tập trung bắn phá. Lúc đầu chúng bắn loại đạn 20 ly rồi đạn 40 ly. Thấy nó bắn khu vực mình đang giấu xe. Anh Minh gọi tôi và Bằng "Dậy thôi!", "Dậy thôi!". Vì đang tuổi thanh niên nên nằm xuống là ngủ liền, tôi và Bằng giật mình choàng dậy thấy máy bay vòng đi vòng lại bắn liên hồi vào xe của mình. Bầu trời sáng rực vì nó bắn pháo sáng liên tục, tôi nói với Bằng: "Chạy thôi, nó bắn xe của mình đấy". Lúc đó anh Minh đã chạy mất từ lúc nào tôi không biết. Vì đang ngủ nên trên người tôi và Bằng chỉ mặc quần đùi và áo lót, không kịp mang theo tư trang gì cả, thấy có đoạn đường rẽ bên phải cây cối đổ ngổn ngang, cứ thế mà chạy khoảng 500 mét thì gặp một khu vực nhà kho cũ của đơn vị nào đó, thấy tiếng nổ của bom đạn cũng đã xa xa, hai anh em dừng lại chui vào gầm kho để tránh đạn lạc. Ngồi dưới gầm kho chúng tôi nói với nhau, có thể xe của mình đã bị cháy rồi lửa cháy lớn lắm. Một hồi sau máy bay Mỹ đã bỏ đi nhưng tiếng đạn vẫn nổ mảnh cứ bay vèo vèo, tiếng nổ ùn oàng. Đây chính là tiếng nổ của những quả đạn trên xe của chúng tôi đã bị lửa cháy lan vào vì thế đạn tự nổ. Đợi đến khi trời sáng, không gian trở lại yên tĩnh, trận địa không còn tiếng bom đạn, tôi và Bằng trở lại chỗ mình vừa ngủ và giấu xe nhìn thấy anh em trong đơn vị đang tìm kiếm, cào bới trong đống xác xe để tìm xác tôi và Bằng, khi nhìn thấy chúng tôi quần đùi áo lót từ trong rừng đi ra, anh Tân người thành phố Vinh là trung đội trưởng hét to vang vọng cả núi rừng: " Trời ơi Hai thằng chúng nó vẫn còn sống! Ôi sung sướng quá chúng mày ơi", rồi anh quay sang nói với tôi và Bằng tưởng hai em đã chết nằm trong đống sắt vụn kia. Cả đơn vị vỡ òa, ôm chặt lấy nhau mừng vui, xúc động, khó nói nên lời. Kết quả trận đánh này, đơn vị chúng tôi về con người thì an toàn, bị bắn cháy hai xe ô tô của tôi và của đồng chí Bằng, còn anh Minh cũng chạy đi xa gặp một cái hầm, anh chui vào đó trú ẩn an toàn. Nói thật mất lòng, nguyên nhân trận đánh này là do anh Minh không chấp hành nghiêm chỉnh nội quy giữ bí mật quân sự của đơn vị đã tự do hút thuốc lào tạo ra vụ việc cháy hai xe ô tô và 10 tấn đạn dược , đây cũng là một bài học mới . Cả ngày hôm đó, đơn vị củng cố kỹ thuật làm xăm lốp, dự phòng tiếp xăng, tiếp dầu, nhiên liệu và chuẩn bị cho cuộc hành quân đêm tiếp theo. Tôi và Bằng quần đùi, áo lót hành quân theo đơn vị, cuộc hành quân đó vì là đầu mùa khô nên đơn vị được lệnh tiến sâu vào hướng nam đi khoảng một tuần, sau đó chúng tôi đến km 18, đường 24 kéo dài trên đỉnh Tây Trường Sơn được lệnh đào hầm làm doanh trại tập kết. Mùa khô năm 1971-1972 đơn vị tôi được giao nhiệm vụ chạy cung đường từ binh trạm 46 vào đến binh trạm 53, tức là từ Bắc Sông Bạc qua ngầm si ca máng xe su vượt (đường 9 suối) nghĩa là con suối chảy ngoằn ngoèo quanh co qua nhiều quả đồi, đoạn đường đi là 10 km thì phải vượt qua chín lần cùng một con suối đó, bộ đội công binh phải dùng đá hộc tạo thành chín cái ngầm để xe đi qua. Trên đỉnh Tây Trường Sơn vào đến Tây Ninh, khi vào đến điểm tập kết tại Km 18, tôi và anh Tùy quê quán xã Thanh Xá , Thanh Hà, Hải Dương mới được gặp nhau, anh Tùy nói: "Anh có nghe đồn là xe ô tô của em đã bị cháy, nhưng người vẫn an toàn thế là quí lắm rồi, mẹ có gửi vào cho anh hai bộ quần áo lót, em cầm lấy một bộ mà mặc". Hai anh em ôm nhau mà rưng rưng nước mắt, trong lòng tràn đầy tình nghĩa yêu thương.Gặp nhau trên đỉnh Trường Sơn. Thuận ôm chặt người Tùy rưng rưng ngấn lệ đọng hàng mi. Tùy ghé tai giọng nói thầm thì.Em còn sống, mẹ chúng ta mừng lắm đấy.Thuận với Tùy vừa là đồng chí vừa là anh em. Lại nói về tôi và Bằng, sau bảy ngày hành quân tài sản trên người chỉ còn một quần đùi, một áo lót, đi chân đất. Vào đến điểm tập kết, quân nhu của đơn vị cấp cho một người hai bộ quần áo dài, một bộ quần áo lót, một đôi dép cao su và một số tư trang cá nhân để ổn định cuộc sống và bảo đảm sức khỏe phục vụ chiến đấu trong mùa khô năm ấy trên đường Trường Sơn Tây.Đường Trường Sơn Tây 1972.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn