Nguyễn Công Thuấn
MÁY BAY F4 CỦA NGỤY QUÂN RƯỢT ĐUỔI ANH LÁI XE VẬN TẢI QUÂN SỰ TRƯỜNG SƠN
Ngày 26 tháng 1 năm 1973 tại thủ đô Paris nước Pháp có tháp Eiffel hoa lệ, hiệp định chấm dứt chiến tranh ở miền Nam Việt Nam được ký kết, quân viễn chinh Mỹ phải rút khỏi miền Nam Việt Nam, chiến trường miền Nam Việt Nam chỉ còn lại quân Ngụy Sài Gòn. Cục diện chiến trường đã thay đổi, ưu thế chiến trường sức mạnh nghiêng về quân giải phóng, vì vậy bộ đội vận tải trên đường Trường Sơn mở những đợt tấn công tổng công kích để vận chuyển thật nhiều vũ khí súng đạn, quân tư trang lương thực thực phẩm và các mặt hàng thiết yếu cho các chiến trường, trong đó có cả tiền giải phóng và cờ giải phóng. Bộ tư lệnh đường Trường Sơn ra lệnh mở rộng khung giờ xe chạy trên tuyến, những năm trước xe chạy chủ yếu là ban đêm thời gian là từ 19 giờ ngày hôm nay đến 5 giờ sáng ngày hôm sau, bây giờ xe chúng tôi có thể lên tuyến sớm hơn thời gian từ 15 giờ hôm trước đến 7 giờ sáng hôm sau vì ban ngày máy bay của Ngụy vẫn làm chủ bầu trời, nếu phát hiện được mục tiêu nó vẫn đánh rất dữ dội, bọn chúng vẫn quyết chặn đường vận tải của miền Bắc vào chi viện cho miền Nam. Chuyến xe chiều hôm nay tôi xuất phát từ kho binh trạm 52 về binh trạm 46 vào lúc 15 giờ chiều vì đêm hôm trước tôi đã vào kho binh trạm 52 trả hàng, xong ban ngày tôi tranh thủ bảo dưỡng xe làm kỹ thuật và ngủ một giấc để lấy lại sức khỏe để quay về binh trạm 46. Hôm nay xe chạy ra không chở thương binh, xe không có hàng, toàn bộ xe đã được cắm cành Ngụy trang cẩn thận, đủ điều kiện kỹ thuật để lên tuyến, tức là xe kỹ thuật tốt. Xuất phát từ kho binh trạm 52 vượt qua bao nhiêu đèo cao, rừng rậm, suối sâu, vực thẳm, ngầm khô, ngầm cạn của cao nguyên Poluven trên đất bạn Lào, xuống hết cao nguyên thì có một khoảng đường trống đây là rừng khộp, đoạn đường này dài khoảng 2 km, đầu đường phía bên kia là cánh rừng già nguyên sinh cây cối rậm rạp có những cây gỗ sang lẻ gốc to cỡ hai người ôm, trong khu rừng già đó có một trạm phẫu thuật và một cái bếp dã chiến, đặc điểm cái bếp dã chiến này có nhiệm vụ chăm sóc đặc biệt cho lính lái xe, cụ thể là: Bất cứ khi nào xe chạy qua đây sẽ được phục vụ cơm nước, được quân y chăm sóc sức khỏe, có hầm ngủ qua đêm hoặc quay đầu xe được bộ đội công binh giúp đỡ những khó khăn phát sinh, còn gọi là trạm giao liên Trường Sơn để phục vụ các đoàn quân từ miền Bắc vượt Trường Sơn vào miền Nam. Đặc điểm của 2 km đường trống là rừng khộp, cây khộp là loại cây thân gỗ cây nhỏ cây to tùy theo tuổi của cây, cây khộp già gốc to một vòng tay người ôm không hết, chịu hạn rất giỏi có thể 6 tháng mùa khô hạn hán cây vẫn sống, cành khẳng khiu cằn cỗi, lá rụng hết giống như cây bàng ở đồng bằng, chỉ đâm chồi xanh tốt từ tháng tư đến tháng 9 (Tức là chỉ xanh tốt vào mùa mưa). Xuống hết đèo dốc cao nguyên, xe bắt đầu vào bãi trống rừng khộp tôi xác định phải vượt thật nhanh qua khu vực nguy hiểm chết người này, ngoài trời màn đêm dần buông xuống xe đang chạy đều chân ga tôi phát hiện có đám khói hỏa mù ở phía trước bên phải đường tuyến, ngó đầu ra khỏi ca bin xe tôi phát hiện có tiếng máy bay L19 đang vòng lượn trên bầu trời, tôi nghĩ trong đầu thế là mình đã bị lỗi, từ lúc này tôi chú ý quan sát đường tránh thoát hiểm ở hai bên đường, giữ chắc tay lái tăng chân ga nhịp nhàng, tay số tăng giảm đúng tốc độ của từng đoạn đường để xe chạy thật nhanh thật đều, nếu xe chết máy dừng lại lúc này là tôi không còn cơ hội sống và xe ô tô sẽ bị bắn cháy, trên bầu trời thằng L19 đã bay lên cao để cảnh giới cho thằng F4 bắt đầu ném bom, lúc đầu nó cắt bom chặn đầu xe tôi tôi lại rẽ sang đường thoát hiểm bên trái, chạy một đoạn F4 lại cắt bom đuổi theo tôi lại rẽ sang đường thoát hiểm bên phải, không đánh trúng mục tiêu nó giận dữ gầm rú xé nát bầu trời Trường Sơn. Vào lúc chiều tà nó lại cất cánh bay lên cao vòng trái lần này nó phóng rốc két, những quả đạn rốc két sáng rực như xé toang không gian cắm phập vào lòng đất rồi nổ những tiếng chát chúa, khô khốc, hai bên cứ thế đuổi bắt nhau như mèo đuổi chuột, chỉ còn chừng khoảng 300 m đường trống nữa là xe tôi chạy vào được rừng già, lúc này thằng F4 tức giận, nó tăng tốc nhanh hơn và bắn đạn 20 ly vì loại đạn 20 ly này nó bắn hàng băng dài, cứ như thế nó cất cánh lên lấy đà lại bổ nhào xuống nhả một băng đạn 20 ly nhằm bắn vào xe tôi, khoảng đường trống dần dần được rút ngắn cự ly về đích của tôi, cứ thế tôi cắm đầu cắm cổ lái xe chạy còn 50 m nữa, 30 m nữa, 10 m nữa, thế là tôi đã chạy thoát vào rừng già rậm rạp nhưng từ đầu đường rừng già này chạy về đến bếp quay đầu xe còn khoảng 5 km nữa, lúc này tôi bình tĩnh thư giãn chạy xe vì thằng F4 đã không thắng được mình, trong thời gian tôi vào đường kín chạy về bếp quay đầu xe thì thằng F4 vẫn còn bắn phá ở đoạn đầu đường kín, nó tiếp tục cắt bom phóng rocket làm tan nát cả khu rừng già đầu đường kín, vì thế sáng hôm sau bộ đội công binh của binh trạm phải ra tu sửa cắt cây gỗ để giải phóng thông đường. Chạy về đến trạm quay đầu xe anh em trong trạm giao liên và bếp chạy ra vui mừng phấn khởi đón tôi thăm hỏi với tình thương yêu đồng đội từ cõi chết đã trở về , mọi người ai cũng nói làm thế nào mà tôi lại chạy thoát được 2 km đoạn đường trống trải đó vì thấy thằng F4 đánh phá rất dữ dội, trong đoạn đường này xác xe vận tải của ta cháy rất nhiều từ những mùa khô trước, nếu đã gặp F4 là xe ô tô phải cháy rất khó thoát nạn. Đặc điểm về đường thoát hiểm là những khu rừng gỗ khộp, đất rừng bằng phẳng, cây khộp mọc thưa, vì tán cây khộp rộng dưới nền rừng chỉ có cây le, cây sậy, cây sim, cây mua vì thế bộ đội công binh mở nhiều đoạn đường tránh song song nếu đoạn này bị tắc thì lái xe chạy rẽ phải hoặc rẽ trái đều được cuối cùng vẫn vào trục đường chính có rừng cây che kín, vì thế gọi là đường thoát hiểm, cánh lái xe chúng tôi còn gọi là đường lánh nạn, khi thằng F4 nó bắn mục tiêu thì nó phải bay lên cao rồi bổ nhào vòng cánh trái mới bắn súng mục tiêu, vì súng nó đặt ở cánh trái của máy bay, nắm được quy luật của nó nên mỗi lần nó bắn thì mình lại rẽ sang đường khác nên nó bắn không trúng xe. Một cuộc rượt đuổi đối mặt nhau ngoạn mục có một không hai , của hai phi công quân ngụy và anh bộ đội lái xe trên đoạn đường rừng khộp dài 2 km . Người Việt Nam có câu nói : hai đánh một không chột cũng què nhưng thật sự đã đảo ngược . Hai người phi công lính ngụy tính toán căn ke đường đi của bom đạn rất giỏi nhưng vẫn không bằng trời tính thật là may mắn . kết quả hai phi công F4 và L19 làm chủ bầu trời đã chịu thua tay lái điêu luyện của anh bộ đội lái xe vận tải Trường Sơn đường Hồ Chí Minh. Hiện nay hai phi công f4 và L19 ngày ấy không biết đang sinh sống ở nơi nào gia đình có vui khỏe hạnh phúc không .Chiến trường là một lớp học đặc biệt giáo viên không trực tiếp lên lớp giảng bài nhưng kiểm tra bài rất khó khăn và ác liệt phải trả giá bằng xương máu. Tôi đã có thêm một bài học quý .Công bằng mà nói không lực Hoa Kỳ là trường học đào tạo ra những phi công giỏi nhất nhì thế giới thời kỳ 1970, nhưng trong giáo án vẫn thiếu một bài học là tại sao hai phi công mà không bắn cháy được một cái xe tải quân sự của anh lính có bằng lái xe Đại Sa. Rừng khộp chiều nghiêng huyền Thoại 1973.



