Nguyễn Đắc Duy
Câu chuyện lịch sử về Anh Hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Ngộ -là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước. Trong căn nhà cấp 4 đơn sơ ở quê nhà ấp 4, xã Mỹ Phú, huyện Thủ Thừa (cũ), tỉnh Long An (cũ), bàn thờ Liệt sỹ Nguyễn Văn Ngộ được đặt cùng người anh hai Nguyễn Văn Niếp. Anh Nguyễn Thanh Luân - cháu ruột của Liệt sỹ Nguyễn Văn Ngộ nhớ lại những câu chuyện được nghe kể từ cha anh (ông Nguyễn Văn Niếp) với niềm tự hào về người chú Bảy của mình. Anh Nguyễn Thanh Luân chia sẻ: "Gia đình ba tôi có 9 người con, chú Bảy xưa là người giỏi nhất nhà. Gia đình nghèo lắm, chú chịu khó làm ăn, chăm chỉ làm mướn cho đến ngày đi nhập ngũ. Ngày chú nhập ngũ, anh Hai (bố anh Luân) chạy theo, chú Bảy dặn lại là đi đợt này khi nào về sẽ mang quà cho gia đình. Nhưng rồi, hơn 1 năm sau, chú hy sinh”. Bà Nguyễn Thị Tiên (mẹ anh Nguyễn Thanh Luân) cho biết, trước đây, trong dịp đi họp mặt ở huyện Bến Lức (cũ), vô tình bà gặp một người đồng đội thân thiết của Liệt sỹ Nguyễn Văn Ngộ. Khi biết bà là người thân của liệt sỹ, đồng đội đã xúc động kể: Xưa hai người cùng đơn vị cùng chiến đấu, thân thiết, ăn cùng mâm nằm cùng chiếu, người này đi đâu người kia cũng chờ về ăn cơm. Lúc anh ấy hy sinh, anh chỉ gọi tên má mình và dặn mang lời nhắn về cho má. Năm 2017, tượng đài Anh hùng Nguyễn Văn Ngộ được xây dựng tại tỉnh Svay Riêng để tưởng nhớ người Anh hùng đã quên thân mình hy sinh vì người dân Campuchia trong chiến tranh chống họa diệt chủng Pôn Pốt. Ngày 29/10/2017, đúng ngày địa phương mời gia đình lần đầu tiên sang nước bạn để thăm viếng tượng đài em trai, ông Nguyễn Văn Niếp mất vì bệnh. “Theo nguyện vọng của ba tôi, thời gian tới, gia đình mong muốn được các cấp chính quyền tạo điều kiện sang nước bạn viếng thăm tượng của chú” – anh Nguyễn Thanh Luân đề xuất.
Nguyễn Văn Ngộ là đoàn viên, Binh nhất, Trung Đội phó, Đại đội Bộ binh 2, Tiểu đoàn 502, Bộ Tư lệnh 779, Quân khu 7. Anh đã tham gia chiến đấu 13 trận trên đất Cam-pu-chia. Anh chỉ huy tiểu đội diệt 33 tên địch, thu 30 súng các loại, góp phần tích cực cùng đại đội giữ vững trật tự trị an ở khu vực được giao.
Ngày 1/9/1979, anh Nguyễn Văn Ngộ được tin báo có hai người dân bị chết trong bãi mìn của địch đã hai ngày chưa đưa ra được. Trước tình hình đó, anh xung phong vào bãi mìn để đưa hai thi thể ra. Khi đến nơi, anh lại thấy thêm thi thể một người bị mìn nổ chết và một em bé bị thương đang kêu khóc. Anh Nguyễn Văn Ngộ không quản ngại hy sinh đã nhanh chóng tổ chức phá gỡ mìn để cứu người dân. Anh đã tháo gỡ được 11 quả mìn. Đến quả thứ 12, mìn nổ, anh bị thương nặng. Anh Ngộ bình tĩnh động viên nhắc nhở đồng đội tiếp tục làm nhiệm vụ, tìm cách đưa dân ra khỏi bãi mìn. Vì vết thương quá nặng, Nguyễn Văn Ngộ đã anh dũng hy sinh. Gương hy sinh của anh được chính quyền, người dân Campuchia - nơi đơn vị đóng quân và đồng đội rất khâm phục. Đơn vị phát động học tập, noi theo gương anh. Nguyễn Văn Ngộ là người luôn gương mẫu về mọi mặt, sống khiêm tốn, giản dị. Anh được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhì. Ngày 25/1/1983, Liệt sỹ Nguyễn Văn Ngộ được Nhà nước truy tặng Danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân



