Nguyễn Đình Chiểu (2)
Nguyễn Đình Chiểu (tự là Mạnh Trạch, hiệu là Trọng Phủ) là một nhà thơ lớn của Việt Nam vào thế kỷ XIX, đồng thời là một chí sĩ yêu nước tiêu biểu của miền Nam, dù bị mù lòa nhưng vẫn kiên định với tinh thần đấu tranh.
Xuất thân là một người học rộng tài cao, nhưng khi thực dân Pháp xâm lược, ông đã từ bỏ cuộc sống an nhàn để dấn thân vào sự nghiệp cứu nước bằng ngòi bút và y học.
Ông là một thầy thuốc giỏi, đã chữa bệnh cho nhân dân nghèo. Nhưng quan trọng hơn, ông đã dùng văn thơ làm vũ khí sắc bén để lên án tội ác của giặc Pháp và triều đình phong kiến đầu hàng.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc" (1861). Bài văn tế này ca ngợi những người nông dân đã dũng cảm đứng lên chống Pháp, hy sinh anh dũng mà không cần danh vọng hay chức tước, thể hiện tinh thần "chết vinh còn hơn sống nhục".
Bài văn tế đã lay động lòng người, khích lệ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của nhân dân Nam Kỳ. Ông được nhân dân kính trọng gọi là "Đồ Chiểu" (Thầy Chiểu).
Mặc dù bị mù, Nguyễn Đình Chiểu vẫn kiên quyết không hợp tác với giặc Pháp, từ chối mọi sự dụ dỗ của chúng. Ông đã sống một cuộc đời thanh bạch, trung thực và tận tụy với lý tưởng, trở thành một tấm gương sáng ngời về đạo đức, nghị lực và lòng yêu nước.



