NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU CỰU CHIẾN BINH

HÀNH TRÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
-----------------------------------------------
Lên Đường Vì Nghĩa Vụ Quốc Tế
Ông tên là Nguyễn Đình Chiểu, sinh năm 1962, quê ở Phú Thọ. Thuở trai trẻ, ông đã khoác lên mình màu áo lính và bước chân vào cuộc chiến khốc liệt tại Chiến trường K (Campuchia). Đó là một sứ mệnh cao cả, một nghĩa vụ quốc tế, nơi ông chiến đấu để giúp đỡ những người bạn, cũng chính là bảo vệ Tổ quốc mình, đẩy lùi và đánh tan tàn quân Pol Pot.
Sự Hy Sinh Trên Đất Bạn
Trong một lần đi công tác, không phải là đối mặt trực tiếp với kẻ thù, mà là khoảnh khắc định mệnh khi ông đạp phải mìn (mìn cóc KVA2). Mìn nổ, nhưng kỳ lạ thay, ban đầu không cảm thấy đau đớn, chỉ là tiếng nổ vang vọng và đất đá rơi xuống. Nhưng ngay sau đó, cả hai chân ông tê liệt hoàn toàn, không thể nhấc lên được.
Sống trong kỷ luật quân đội, ông tự biết cách sơ cứu cho chính mình. Sau đó, đồng đội đã kịp thời có mặt, hỗ trợ và đưa ông ra khỏi vùng nguy hiểm.
Vết thương quá nặng, bị hoại tử kéo dài. Cuối cùng, để giữ lại mạng sống, ông phải chấp nhận một sự hy sinh lớn lao: trải qua phẫu thuật tại quân khu 7 và mất đi đôi chân.
Về Nhà Và Lời Thề Với Thế Hệ Trẻ
Từ tháng 4 năm 1986 bị thương, sau hơn một năm điều trị tại bệnh viện, ông được chuyển đến Đoàn An Dưỡng Củ Chi 646. Đến năm 1990, ông chính thức được phục viên và trở về.
Ngày hôm nay, dẫu mang trên mình thương tật suốt đời—với những cơn đau vẫn còn âm ỉ, cảm giác như kiến bò trong da thịt—tôi luôn cố gắng lấn lướt nó bằng tinh thần lạc quan và sức khỏe. Nhờ sự quan tâm vĩ đại của Đảng và Nhà nước, những người thương binh như chúng tôi được nuôi dưỡng tập trung. Đời sống vật chất, nơi ăn chốn ở giờ đây đã trở nên khang trang, tuyệt vời.
Gửi gắm lại cho thế hệ trẻ, tôi muốn các cháu ghi nhớ:
Học tập, rèn luyện đạo đức: Hãy cố gắng học hành thật giỏi, chăm ngoan, và đặt đạo đức lên hàng đầu. Tìm hiểu lịch sử: Không được quên cội nguồn. Hãy tìm hiểu về lịch sử để hiểu được nền tảng của hòa bình hôm nay. Vâng lời: Phải nghe lời thầy cô, cha mẹ và gia đình.
Đất nước có sánh vai cùng các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ vào sự nỗ lực của các cháu!


