Nguyễn Đình Chính – Người chỉ huy biệt động kiên trung nơi pháp trường Chí Hòa
Nguyễn Đình Chính – Người chỉ huy biệt động kiên trung nơi pháp trường Chí Hòa
Nguyễn Đình Chính (tức Nguyễn Đình Giai) sinh năm 1924, quê xã Nguyên Xá, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, nhập ngũ tháng 8 năm 1945. Khi hy sinh, đồng chí là Chỉ huy Ban công tác 1 – một trong những đơn vị tiền thân của lực lượng biệt động thành Sài Gòn, một chiến sĩ cách mạng kiên trung, mưu trí và bất khuất.
Tháng 4 năm 1944, đang ở trong hàng ngũ hải quân Pháp theo chế độ “lính thợ bản xứ” tại Hải Phòng, Nguyễn Đình Chính đã bí mật trốn vào Sài Gòn, làm công nhân tại xưởng Ba Son. Tại đây, đồng chí tích cực tham gia đấu tranh, tổ chức bãi công, chống áp bức bóc lột của bọn cai xếp. Tháng 8 năm 1945, đồng chí chính thức gia nhập cách mạng tại Thủ Dầu Một, trực tiếp huấn luyện dân quân, tổ chức phục kích các đoàn xe chở vũ khí của địch ở vùng Tây Nam Bộ, đồng thời xây dựng công binh xưởng thô sơ để sửa chữa vũ khí phục vụ kháng chiến. Dù hai lần bị quân Nhật bắt làm tù binh, đồng chí vẫn kiên cường vượt ngục trở về hoạt động, tiếp tục gia nhập Ban trinh sát quân chính Khu 7.
Tháng 3 năm 1946, Nguyễn Đình Chính được giao làm Chỉ huy Ban công tác 1. Từ giữa năm 1946 đến năm 1947, đơn vị do đồng chí phụ trách đã liên tiếp tổ chức nhiều trận đánh táo bạo ngay trong lòng địch, giáng những đòn trừng trị thích đáng vào bọn phản động và tay sai, khiến quân Pháp hết sức hoang mang. Tiêu biểu là trận tiêu diệt tên phản bội chiêu hồi Nguyễn Thượng Hiền – kẻ có nhiều nợ máu với cách mạng. Cải trang khéo léo, Nguyễn Đình Chính cùng đồng đội đột nhập vào sào huyệt địch và trong thời gian ngắn đã tiêu diệt gọn các tên ác ôn, hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc.
Ngày 26 tháng 2 năm 1947, trong khi làm nhiệm vụ, đồng chí sa vào ổ phục kích của địch. Suốt hai năm bị giam cầm (1947–1949), kẻ thù dùng mọi cực hình dã man nhằm khuất phục ý chí, nhưng Nguyễn Đình Chính vẫn giữ trọn khí tiết của người cộng sản, không khai báo, không đầu hàng. Địch đã kết án đồng chí hai lần tử hình. Trước giờ ra pháp trường Chí Hòa ngày 9 tháng 2 năm 1949, đồng chí đã viết thư bằng máu gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh, thể hiện niềm tin sắt son vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng, rồi hiên ngang hy sinh.
Với tinh thần chiến đấu dũng cảm, lòng trung thành tuyệt đối và khí phách bất khuất, Nguyễn Đình Chính đã trở thành tấm gương tiêu biểu của lực lượng biệt động Sài Gòn. Ngày 20 tháng 12 năm 1994, đồng chí được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận xứng đáng những cống hiến và sự hy sinh cao cả cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.


