Cựu chiến binh

NGUYỄN ĐÌNH SỬU – KHÚC TRÁNG CA TRÊN MẢNH ĐẤT THÉP GIO LINH

Trong những trang sử vàng của dân tộc, Quảng Trị luôn được nhắc đến như một biểu tượng của lòng quả cảm và sự hy sinh vô bờ bến. Giữa những tọa độ lửa ấy, có một người con của Thôn 4, xã Gio Linh đã dành trọn những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của mình để đối mặt với họng súng quân thù, góp phần viết nên bản anh hùng ca giải phóng miền Nam. Đó là bác Nguyễn Đình Sửu. Hôm nay, thế hệ trẻ chúng cháu xin được nghiêng mình kính cẩn kể lại câu chuyện về cuộc đời "hoa lửa" của bác – một chứng nhân lịch

Quảng Trị26/01/2026Đoàn xã Gio Linh (Đoàn xã Gio Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương I: Tuổi trẻ giữa mùa hè đỏ lửa

Bác Nguyễn Đình Sửu sinh năm 1955, lớn lên khi quê hương Gio Linh đang trở thành tâm điểm của những trận đánh ác liệt nhất. Tiếng bom rền và khói thuốc súng đã hun đúc nên trong cậu thiếu niên Nguyễn Đình Sửu một ý chí đanh thép: Phải cầm súng để bảo vệ làng xóm, bảo vệ gia đình.

Năm 1972, khi vừa tròn 17 tuổi – cái tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu – bác đã tình nguyện nhập ngũ. Đó cũng chính là năm diễn ra chiến dịch "Mùa hè đỏ lửa", thời điểm mà chiến trường Quảng Trị trở thành một lòng chảo lửa khổng lồ. Rời xa lũy tre làng Thôn 4, bác bước thẳng vào trận tuyến. Đối với một chàng thanh niên trẻ, việc cầm súng trong giai đoạn này không chỉ là nghĩa vụ, mà là một sự dấn thân cao cả, chấp nhận hy sinh thanh xuân và cả mạng sống vì màu cờ sắc áo của Tổ quốc.

Chương II: Ba năm máu và hoa (1972 - 1975)

Giai đoạn từ năm 1972 đến 1975 tuy chỉ kéo dài ba năm, nhưng đối với bác Nguyễn Đình Sửu, đó là một hành trình dài của sự sinh tồn và chiến đấu oanh liệt. Bác đã cùng đồng đội đi qua những ngày đêm bám trụ dưới hầm hào, đối mặt với những đợt pháo kích dữ dội của kẻ thù.

Trong ký ức của những người lính năm ấy, Quảng Trị là nơi "máu và mồ hôi hòa cùng đất đỏ". Bác đã chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống, nhưng nỗi đau ấy chỉ càng làm tăng thêm sức mạnh để bác giữ vững tay súng. Từ những trận đánh phòng ngự kiên cường đến những đợt phản công thần tốc, bác Sửu luôn giữ trọn phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ: Kiên trung, dũng cảm và không bao giờ khuất phục.

Đỉnh cao của niềm hạnh phúc là mùa Xuân năm 1975, khi bác cùng đoàn quân tiến về giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Giây phút lá cờ giải phóng tung bay cũng là lúc bác hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng. Năm 1975, bác rời tay súng, phục viên trở về với quê hương khi đất nước vừa sạch bóng quân thù.

Chương III: Người cựu binh gương mẫu và ngọn lửa truyền nối

Trở về đời thường với những vết thương và ký ức chiến tranh, bác Nguyễn Đình Sửu không chọn nghỉ ngơi. Bác bắt tay vào công cuộc phục hồi quê hương Thôn 4 từ đống đổ nát sau chiến tranh. Với bác, tinh thần của người chiến sĩ năm xưa vẫn luôn rực cháy trong từng đường cày, từng việc làm ích nước lợi dân.

Năm 1998, bác chính thức gia nhập Hội Cựu chiến binh. Đây là cột mốc khẳng định sự gắn bó không rời giữa bác và lý tưởng cách mạng. Trong tổ chức Hội, bác luôn được đồng đội kính trọng bởi sự liêm khiết, giản dị và tinh thần trách nhiệm cao. Bác tích cực tham gia các phong trào địa phương, giúp đỡ những gia đình có công và luôn là người đi đầu trong việc giáo dục truyền thống cho lớp trẻ xã Gio Linh. Với bác Hai Sửu, việc giữ gìn phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong thời bình cũng quan trọng và vinh quang như việc cầm súng bảo vệ Tổ quốc năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn