Khác

NGUYỄN ĐÌNH THI Người Trung đội trưởng trực tiếp đánh Sở chỉ huy Sư đoàn 23

Nguyễn Đình Thi khi ấy là Trung đội trưởng Trung đội 2, Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 24, Sư đoàn 10. Trước đó, ông làm công tác tuyên huấn của Trung đoàn 24, nhưng năm 1975 được điều xuống đơn vị cơ sở, trực tiếp cầm súng chiến đấu. Trong Chiến dịch Tây Nguyên, Tiểu đoàn 4 là một trong những mũi tiến công chủ yếu vào Sở chỉ huy Sư đoàn 23 – cơ quan đầu não của địch tại Buôn Ma Thuột và là mục tiêu có ý nghĩa quyết định đối với trận đánh. Tiểu đoàn được trang bị 8 xe tăng, 8 xe bọc thép, có nhiệm vụ đánh lướt các vị trí vòng ngoài, mở đường và thọc thẳng vào Sở chỉ huy Sư đoàn 23. Rạng sáng 10/3/1975, đội hình bắt đầu tiến công nhưng gặp sự chống trả quyết liệt. Tiểu đoàn trưởng Trương Quang Oánh hy sinh, Tiểu đoàn phó Bùi Văn Bịn bị thương, gần 100 cán bộ, chiến sĩ thương vong. Nguyễn Đình Thi cùng đồng đội vẫn tiếp tục chiến đấu. Sáng 11/3/1975, Tiểu đoàn 4 tiếp tục phối hợp với Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 273 đánh vào Sở chỉ huy Sư đoàn 23. Và giữa lúc trận chiến đang diễn ra dữ dội, người Trung đội trưởng ấy đã có một quyết định rất khác với những mệnh lệnh chiến đấu thường thấy: cứu hai đứa trẻ đang chạy giữa bom đạn, tìm mẹ trong hoảng loạn.

Hà Nội11/09/2026Đoàn xã Tu Vũ (Đoàn xã Tu Vũ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rạng sáng 10/3/1975, Buôn Ma Thuột rung chuyển.

Pháo binh nổ dồn dập. Bộ binh, xe tăng, xe bọc thép từ nhiều hướng đồng loạt tiến vào thị xã.

Trong kế hoạch của Chiến dịch Tây Nguyên, Sở chỉ huy Sư đoàn 23 là mục tiêu đặc biệt quan trọng. Đây là trung tâm chỉ huy đầu não của đối phương tại Buôn Ma Thuột và Nam Tây Nguyên.

Một trong những mũi chủ công được giao nhiệm vụ đánh thẳng vào đó là Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 24.

Nguyễn Đình Thi khi ấy là Trung đội trưởng Trung đội 2.

Ông vốn là cán bộ tuyên huấn, nhưng chiến trường không cho phép người lính chỉ đứng phía sau.

Ông được điều xuống cơ sở.

Từ người làm công tác tuyên truyền, Nguyễn Đình Thi trở thành người trực tiếp cầm súng.

Đội hình Tiểu đoàn 4 tiến vào.

Phía trước là hệ thống phòng thủ kiên cố với lô cốt, hầm hào, vật cản và nhiều loại hỏa lực.

Địch chống trả dữ dội.

Nhưng những người lính vẫn tiến lên.

Ngay trong những giờ chiến đấu đầu tiên, tổn thất đã rất nặng nề.

Tiểu đoàn trưởng Trương Quang Oánh hy sinh.
Tiểu đoàn phó Bùi Văn Bịn bị thương.
Gần 100 cán bộ, chiến sĩ thương vong.

Nhưng đội hình không dừng lại.

Nguyễn Đình Thi và những người lính còn lại tiếp tục chiến đấu.

Đến ngày 11/3, trận đánh bước vào thời khắc quyết định.

Từ sáng sớm, pháo binh ta cấp tập bắn vào Sở chỉ huy Sư đoàn 23. Sau đó, các mũi bộ binh, xe tăng, xe bọc thép đồng loạt phát triển tiến công.

Trên đường Mai Hắc Đế, khói bom phủ kín.

Máy bay địch liên tục quần thả bom.

Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng động cơ xe tăng hòa thành một thứ âm thanh dữ dội đến mức gần như nuốt chửng mọi âm thanh khác.

Nhưng giữa tất cả những âm thanh ấy, Nguyễn Đình Thi nghe thấy tiếng khóc trẻ con.

Ông quay lại.

Trên con đường loang lổ bom đạn, hai đứa trẻ khoảng 5 tuổi và 3 tuổi đang vừa chạy vừa khóc, thất thanh gọi mẹ.

Một khoảnh khắc rất ngắn.

Một người lính đang giữa trận đánh.

Một nhiệm vụ đang chờ phía trước.

Nhưng trước mắt ông lúc ấy không còn là mục tiêu quân sự.

Đó là hai đứa trẻ.

Nguyễn Đình Thi lập tức lệnh cho Tiểu đội phó Tân Khải Thanh chạy ra đưa các cháu vào nơi an toàn. Dưới sự yểm trợ của ông, người chiến sĩ lao ra giữa làn đạn và đưa được hai đứa trẻ trở về.

Hai đứa bé mặt mũi lem luốc.

Hoảng loạn.

Đứa chị 5 tuổi bị một viên đạn AR-15 xuyên qua lòng bàn tay.

Đứa em 3 tuổi cũng bị đạn xuyên vào cánh tay.

Những người lính băng bó vết thương cho các em rồi bàn giao cho y tá.

Và sau đó...

Họ lại trở về đội hình chiến đấu.

Phía trước vẫn là Sở chỉ huy Sư đoàn 23.

Chiến tranh vẫn chưa kết thúc.

Nguyễn Đình Thi và đồng đội tiếp tục tiến lên.

Các mũi quân từ nhiều hướng đồng loạt đánh vào căn cứ.

Xe tăng và bộ binh vượt qua các vị trí phòng thủ.

Sau hơn một ngày chiến đấu quyết liệt, đến trưa 11/3/1975, quân ta hoàn toàn làm chủ Buôn Ma Thuột.

Chiến thắng ấy trở thành bước ngoặt của Chiến dịch Tây Nguyên, làm tan rã thế phòng thủ của đối phương, tạo thời cơ chiến lược để quân và dân ta tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam.

Nhưng với Nguyễn Đình Thi, ký ức về Buôn Ma Thuột không chỉ có tiếng súng.

Nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn nhớ những đồng đội đã nằm lại.

Ông nhớ những người đã cùng mình chiến đấu.

Và đặc biệt, ông vẫn nhớ hai đứa trẻ chạy giữa bom đạn, vừa chạy vừa gọi mẹ.

Đến nhiều năm sau, hình ảnh ấy vẫn khiến người cựu chiến binh đau đáu. Ông từng hy vọng một ngày nào đó có thể biết được hai đứa trẻ năm xưa giờ ra sao.

HOA LỬA

Có những người lính được nhớ đến bởi họ đã đánh chiếm một mục tiêu.

Có những người được nhớ đến bởi họ đã dẫn một mũi quân đi xuyên qua lửa đạn.

Nhưng Nguyễn Đình Thi để lại một hình ảnh rất khác.

Giữa trận đánh vào Sở chỉ huy Sư đoàn 23, khi tiếng súng đang dồn dập, ông vẫn nghe được tiếng khóc của hai đứa trẻ.

Giữa chiến tranh, người lính ấy vẫn nhận ra sự sống cần được bảo vệ.

Ông ra lệnh cứu các em.

Rồi băng bó vết thương.

Rồi lại trở về chiến đấu.

Có lẽ đó chính là vẻ đẹp sâu nhất của người lính:

Cầm súng để chiến đấu,
nhưng không bao giờ quên mình chiến đấu vì con người.

Buôn Ma Thuột ngày ấy được giải phóng bằng sức mạnh của những đoàn quân, xe tăng, pháo binh và lòng quả cảm.

Nhưng trong ký ức của Nguyễn Đình Thi, giữa một trận đánh làm thay đổi cục diện chiến trường, vẫn có một khoảnh khắc rất nhỏ:

Hai đứa trẻ chạy giữa khói lửa, gọi mẹ.
Và một người lính dừng lại để cứu các em.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Tiếng súng đã im.

Những con đường năm xưa đã đổi khác.

Nhưng ký ức ấy vẫn còn.

Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công lớn, mà còn được giữ lại bằng những khoảnh khắc con người biết che chở cho nhau giữa những ngày khốc liệt nhất.

Nguyễn Đình Thi – người Trung đội trưởng trực tiếp đánh Sở chỉ huy Sư đoàn 23, và cũng là người lính đã không để tiếng khóc của trẻ thơ bị chìm đi giữa tiếng bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN ĐÌNH THI Người Trung đội trưởng trực tiếp đánh Sở chỉ huy Sư đoàn 23 | Câu chuyện thời hoa lửa