Bài viết

Nguyễn Doãn Kiêm

Họ và tên: Nguyễn Doãn Kiêm Ngày sinh: 02/08/1960 Nơi ở hiện tại: xóm 8, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Đơn vị: C10 - Tham gia kháng chiến chống Trung Quốc khu kháng chiến ở Sóc Giang, Hà Quảng, Cao Bằng. Nhập ngũ 1980, xuất ngũ 1985

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội THCS Tân Linh (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Nguyễn Doãn Kiêm

Ngày sinh: 02/08/1960

Nơi ở hiện tại: xóm 8, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên

Đơn vị: C10

- Tham gia kháng chiến chống Trung Quốc khu kháng chiến ở Sóc Giang, Hà Quảng, Cao Bằng.

Nhập ngũ 1980, xuất ngũ 1985

Kỉ niệm:

Tôi nhập ngũ năm 1980, khi tình hình biên giới phía Bắc vẫn còn nhiều căng thẳng sau cuộc chiến. Biên chế vào C10, tôi cùng đơn vị hành quân lên khu vực Sóc Giang – một địa bàn trọng yếu của huyện Hà Quảng.

Những ngày đầu đặt chân đến Sóc Giang, tôi mới thấm hết sự khắc nghiệt của vùng biên. Núi đá dựng đứng, rừng thưa xen lẫn những triền dốc trơ trọi. Mùa đông lạnh buốt, gió lùa qua từng khe đá, còn mùa mưa thì đường trơn trượt, đi lại vô cùng vất vả. Chúng tôi dựng lán, đào hầm, nhanh chóng ổn định vị trí để sẵn sàng chiến đấu.

Nhiệm vụ của C10 là bám trụ, tuần tra, bảo vệ khu vực biên giới và sẵn sàng đối phó với các tình huống bất ngờ. Dù không phải lúc nào cũng có những trận đánh lớn, nhưng sự căng thẳng luôn thường trực. Ban ngày quan sát, ban đêm phục kích, từng tổ thay nhau canh gác. Mỗi tiếng động lạ trong rừng cũng khiến tất cả cảnh giác cao độ.

Có những lần đụng độ nhỏ xảy ra bất ngờ. Khi đó, chúng tôi phải phản ứng rất nhanh, vừa giữ vững đội hình, vừa đảm bảo an toàn cho đồng đội. Tôi vẫn nhớ một lần đơn vị đi tuần tra thì phát hiện dấu hiệu xâm nhập. Cả tổ lập tức triển khai, lợi dụng địa hình để tiếp cận. Tiếng súng nổ ra ngắn nhưng căng thẳng, sau đó đối phương rút lui. Trận đánh không dài, nhưng đủ để chúng tôi hiểu rằng nơi đây chưa bao giờ thực sự yên bình.

Cuộc sống nơi tuyến đầu đầy thiếu thốn. Lương thực chủ yếu là gạo, muối, thỉnh thoảng có thêm rau rừng. Nước sinh hoạt phải gùi từ xa về. Những lúc rảnh hiếm hoi, anh em ngồi quây quần bên nhau, kể chuyện quê nhà, chia sẻ từng điếu thuốc, từng câu hát. Chính tình đồng đội ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày tháng gian khổ.

Từ 1980 đến 1985, năm năm gắn bó với Sóc Giang đã rèn giũa tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi học được cách kiên cường trước khó khăn, biết quý trọng đồng đội và hiểu rõ ý nghĩa của việc bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Ngày xuất ngũ năm 1985, rời Sóc Giang, tôi mang theo không chỉ là kỷ niệm mà còn là niềm tự hào. Những năm tháng trong C10 nơi vùng biên giới ấy sẽ mãi là một phần không thể quên trong cuộc đời tôi – một thời tuổi trẻ sống giữa gian khổ nhưng đầy ý nghĩa và trách nhiệm với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn