Nguyễn Đức Cảnh
Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại vùng đồng bằng Bắc Bộ có một người thợ mộc tiêu biểu của phong trào “tay cày tay súng” – Nguyễn Đức Cảnh. Ông không trực tiếp ra trận, mà làm nghề mộc phục vụ kháng chiến: đóng thuyền, làm xe kéo, sửa chữa bàn ghế cho trường học và các cơ sở cách mạng. Trong thời chiến, mọi thứ đều thiếu thốn. Gỗ phải tiết kiệm, dụng cụ thô sơ, nhưng ông vẫn sáng tạo để làm ra những sản phẩm chắc chắn, phục vụ vận chuyển lương thực và vũ khí. Có những đêm, ông cùng đồng đội làm việc xuyên sáng để kịp hoàn thành những chiếc xe thô sơ chở hàng ra mặt trận. Tiếng cưa, tiếng đục hòa trong tiếng còi báo động máy bay. Khi máy bay địch đánh phá, xưởng mộc phải sơ tán nhiều lần. Nhưng chỉ cần yên tiếng bom, ông lại cùng mọi người dựng lại xưởng, tiếp tục công việc. Những chiếc xe, chiếc thuyền do ông làm ra đã góp phần vận chuyển hàng hóa, lương thực, giúp đảm bảo hậu cần cho chiến trường. Ông thường nói với mọi người: “Không có súng cũng góp sức bằng đôi tay, miễn là cùng hướng về Tổ quốc.” Câu chuyện về người thợ mộc thời chiến cho thấy trong kháng chiến, mỗi ngành nghề đều có vai trò riêng — dù là nhỏ bé nhưng đều góp phần tạo nên sức mạnh chung của dân tộc.



