NGUYỄN ĐỨC CHUNG – TUỔI MƯỜI CHÍN VÀ CHIẾC BA LÔ KHÔNG CÓ NGÀY TRỞ VỀ
NGUYỄN ĐỨC CHUNG – TUỔI MƯỜI CHÍN VÀ CHIẾC BA LÔ KHÔNG CÓ NGÀY TRỞ VỀ
Bạn đã bao giờ tự hỏi, ranh giới giữa một buổi sáng thức dậy lướt điện thoại và một buổi sáng lồng ngực bị xé toạc bởi mảnh bom tọa độ cách nhau bao xa chưa? Với tư cách là một người trẻ đang lật lại những trang sử đẫm máu và hoa của cuộc thi "Cuộc chiến thời hoa lửa", tôi đã bị sốc hoàn toàn khi nghe một bác cựu chiến binh sư đoàn kể về binh nhất, chiến sĩ Nguyễn Đức Chung. Sinh năm 1951 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An, anh bước vào chiến trường khốc liệt của đơn vị C6, d8 khi tuổi đời vừa tròn mười chín. Vào cái ngày định mệnh mùng 10 tháng 8 năm 1970, giữa lúc cái nóng như thiêu như đốt của mùa hè miền Trung lên đỉnh điểm, một trận oanh tạc bằng bom chùm của máy bay Mỹ đã biến toàn bộ trận địa thành một hố đen ngập trong khói độc và lửa xối. Không một chút nao núng, anh Chung ôm chặt khẩu súng bám trụ bên chiến hào, liên tục bắn trả để yểm hộ cho tuyến thương binh rút lui. Một mảnh bom găm thẳng vào lồng ngực xé nát tấm áo chiến sĩ, người trai mười chín tuổi ngã xuống khi đôi mắt vẫn đau đáu nhìn về hướng trận địa tiền duyên. Kỷ vật và chi tiết biểu tượng ám ảnh nhất còn sót lại chính là chiếc ba lô con cóc bện chặt vào lưng anh, dẫu bị lửa sém đen một nửa nhưng bên trong vẫn nguyên vẹn một chiếc lược sừng tự gọt cẩn thận dính máu để dành tặng người mẹ già nơi quê nhà Nghĩa Đồng. Anh Chung đã nằm lại lòng đất mẹ vào một ngày tháng Tám bỏ lửng mọi ước mơ của tuổi trẻ, nhưng tư thế hy sinh gánh vác non sông của anh đã hóa thành bất tử. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là xương máu đổ xuống để đổi lấy một bình minh không còn tiếng súng cho chúng tôi ngày hôm nay. Sự ngã xuống của liệt sĩ Nguyễn Đức Chung thắp lên một thông điệp đanh thép gửi thế hệ số: Đừng sống như một cái bóng mờ nhạt, hãy sống sao cho xứng đáng với những bờ vai mười mươi từng đem cả mạng sống để định vị tự do cho Tổ quốc.



