Khác

NGUYỄN ĐỨC ĐẠI NAM

KÝ ỨC VỀ NHỮNG LÁ THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG "HOA LỬA"

Quảng Ninh07/07/2026NGUYỄN ĐỨC ĐẠI NAM (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin, Trường Đại học Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có những khoảng lặng khiến ta phải cúi đầu thành kính khi lật lại từng trang sử hào hùng của dân tộc. Giữa những ngày tháng tư lịch sử, tôi có may mắn được ngồi lại cùng bác Nguyễn Văn Hùng – một người con của mảnh đất Quảng Ninh, người đã đi qua những năm tháng đỏ lửa tại "vách thạch cao" Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Câu chuyện của bác không có những chiến công hiển hách tựa huyền thoại, mà chỉ bắt đầu bằng một kỷ vật giản đơn nhưng nặng trĩu tâm tư: Những lá thư viết vội dưới hầm chữ A.
Bác kể rằng, những ngày ấy, tài sản quý giá nhất của người lính không phải là súng đạn, mà là những lá thư viết trên giấy pơ-lu-a mỏng dính, nhòe đi vì mồ hôi và nước mưa rừng. Giữa cái sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc, bức thư chính là sợi dây duy nhất nối liền họ với gia đình, với quê hương và với niềm tin vào ngày chiến thắng.
Bác nghẹn ngào nhớ về người đồng đội thân thiết tên Tâm. Trước một trận đánh ác liệt vào mùa hè đỏ lửa, Tâm lấy từ trong túi áo ngực ra một lá thư đã gấp nếp nhăn nhúm, đưa cho bác và dặn dò: "Hùng ơi, nếu tao không về được, mày nhất định phải gửi cái này cho mẹ tao ở quê nhé". Đêm đó, Thành cổ Quảng Trị rung chuyển bởi đại bác. Bác và Tâm nằm sát bên nhau trong chiến hào, hơi thở hòa vào mùi thuốc súng khét lẹt. Khi ánh bình minh vừa ló dạng cũng là lúc Tâm hy sinh. Đôi tay anh vẫn nắm chặt khẩu súng hướng về phía trước, nhưng lời hứa về ngày đoàn viên đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt.
Sau ngày giải phóng, bác Hùng đã lặn lội tìm về vùng quê nghèo để thực hiện di nguyện của người đồng đội. Mẹ của Tâm – người mẹ Việt Nam anh hùng với đôi mắt đã mờ đục vì chờ mong – khi chạm vào nét chữ của con trai đã không cầm được nước mắt. Lá thư vỏn vẹn vài dòng: "Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Đất nước sắp hòa bình rồi, con sẽ về cày ruộng giúp mẹ...". Lời hứa ấy anh không thực hiện được, nhưng linh hồn anh đã hóa thân vào từng tấc đất quê hương, để cho thế hệ chúng tôi hôm nay được sống trong độc lập, tự do.
Ngồi nghe bác kể, là một sinh viên thế hệ Gen Z đang học tập dưới mái trường Đại học Hạ Long, tôi chợt nhận ra mình đang nợ quá khứ một lời tri ân sâu sắc. Những "câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là lịch sử khô khan trên trang sách, mà là máu xương, là tuổi trẻ và là tình yêu Tổ quốc vô bờ bến của thế hệ cha anh.
Mỗi dòng chữ tôi viết hôm nay như một nén tâm nhang gửi đến những người anh hùng đã ngã xuống. Câu chuyện của bác Hùng và anh Tâm đã thắp lên trong tôi ngọn lửa của trách nhiệm. Tôi tự hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện chuyên môn và đạo đức, dùng kiến thức mình có để góp phần xây dựng quê hương Quảng Ninh ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của những người đã hiến dâng cả "thời hoa lửa" cho hòa bình dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn