Nguyễn Đức Hoạt - Lá thư chưa kịp gửi
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Đức Hoạt, những năm tháng chiến đấu ác liệt trên chiến trường miền Nam vẫn còn nguyên vẹn. Kỷ vật mà ông luôn nâng niu là một lá thư viết dở gửi về gia đình, chưa kịp trao đi vì đơn vị bất ngờ nhận lệnh hành quân vào trận mới.

Đêm ấy, trong một cánh rừng miền Đông Nam Bộ, đơn vị vừa dừng chân sau nhiều ngày hành quân liên tục. Dưới ánh đèn pin được che bằng chiếc khăn mỏng, Nguyễn Đức Hoạt lấy từ trong ba lô ra một mảnh giấy nhỏ.
Ông bắt đầu viết:
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Đồng đội thương yêu nhau như anh em trong một nhà..."
Viết đến đó, ông dừng lại. Trong bóng đêm tĩnh mịch, ông nhớ đến mái nhà nhỏ, nhớ mẹ già đang mong ngóng tin con.
Bỗng tiếng cán bộ trực ban vang lên:
"Toàn đơn vị chuẩn bị! Có lệnh hành quân gấp!"
Ông vội gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào túi áo ngực.
Người đồng đội ngồi bên cạnh cười:
"Viết thư cho mẹ hả?"
Ông khẽ gật đầu:
"Ừ, viết chưa xong."
Người bạn nhìn ông rồi nói:
"Rồi mình sẽ có ngày về để kể với mẹ nhiều hơn những gì viết trong thư."
Hai người nhìn nhau mỉm cười.
Ít phút sau, cả đơn vị lại lên đường. Dưới ánh trăng mờ, những người lính lặng lẽ nối nhau đi vào màn đêm. Không ai biết phía trước sẽ là gì, nhưng tất cả đều mang trong tim niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Nhiều năm sau chiến tranh, khi sắp xếp lại những kỷ vật cũ, ông Nguyễn Đức Hoạt tìm thấy lá thư năm ấy. Tờ giấy đã úa màu, nét chữ có chỗ nhòe đi theo thời gian.
Ông xúc động nói:
"Lá thư ấy chưa bao giờ được gửi. Nhưng mỗi lần nhìn lại, tôi nhớ đến tuổi hai mươi của mình, nhớ những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường và càng thêm trân trọng hòa bình hôm nay."


