Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Đức Nghĩa – Người anh hùng trở về với cuộc sống bình dị

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Hà

Thanh Hóa22/08/2026phường Chí Linh (Phường Chí Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có biết bao người con của đất Việt đã rời quê hương, mang theo tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Đức Nghĩa là một trong những người như thế. Sinh năm 1945 tại xã Hoằng Phú, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, ông đã sớm tham gia quân ngũ và trở thành một trong những chiến sĩ thuộc lực lượng chủ lực đầu tiên vượt Trường Sơn vào chiến trường miền Nam.

Năm 17 tuổi, khi đang học lớp 5, Nguyễn Đức Nghĩa nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông tham gia chiến đấu trong đội hình Trung đoàn 16, lực lượng chủ lực miền Đông Nam Bộ, đơn vị sau này thuộc Sư đoàn 9, Quân đoàn 4. Ở chiến trường, người chiến sĩ trẻ ấy đã trải qua những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ, thể hiện lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm với đồng đội, với Tổ quốc. Những cống hiến trong chiến đấu đã được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi ông mới 22 tuổi.

Nhưng câu chuyện về Nguyễn Đức Nghĩa không chỉ dừng lại ở những năm tháng chiến tranh. Điều khiến hình ảnh người anh hùng trở nên gần gũi hơn chính là cuộc sống của ông sau khi đất nước hòa bình. Sau năm 1975, ông tiếp tục công tác trong lĩnh vực chính sách tại Quân khu 3 và Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa. Sau đó, ông trở về quê, cùng gia đình lao động, làm ruộng và nuôi các con. Một người từng được phong Anh hùng khi tuổi đời còn rất trẻ lại lựa chọn một cuộc sống giản dị, không phô trương.

Có một thời gian, cuộc sống của gia đình ông gặp nhiều khó khăn. Trong khi đó, câu chuyện về người anh hùng năm xưa gần như bị lãng quên. Đến năm 1994, trong một lần gặp mặt truyền thống của Sư đoàn 9, những người đồng đội cũ nhắc đến ông và tìm cách liên lạc. Sau đó, đồng đội đã giúp ông có điều kiện trở lại miền Nam sinh sống. Ông được Quân đoàn 4 hỗ trợ đất ở tại khu vực Dĩ An, Bình Dương; những người đồng đội và cán bộ, công nhân từng biết ông cũng góp sức giúp gia đình dựng lại cuộc sống.

Điều đáng quý là sau những năm tháng chiến tranh và những khó khăn của cuộc sống, ông vẫn giữ được sự giản dị, hòa nhã và tình nghĩa với đồng đội. Khi cuộc sống đã yên bình, ông làm những công việc rất đời thường. Hình ảnh người anh hùng ngày ngày sửa, vá xe và bơm xe miễn phí cho học sinh trở thành một nét đẹp bình dị. Với ông, những việc làm nhỏ bé ấy cũng là một cách để trả nghĩa cho cuộc đời và cho những người đã từng giúp đỡ mình.

Câu chuyện của Anh hùng Nguyễn Đức Nghĩa vì thế gợi nhắc chúng ta về giá trị của hòa bình. Hòa bình không chỉ là ngày tiếng súng ngừng vang, mà còn là những ngày con người được trở về quê hương, được lao động, nuôi dưỡng gia đình, giúp đỡ nhau và sống một cuộc đời bình dị. Đằng sau cuộc sống yên bình hôm nay là sự hy sinh, cống hiến của nhiều thế hệ đi trước.

Nguyễn Đức Nghĩa – từ một người lính trẻ nơi chiến trường trở thành một người ông, người cha và người lao động bình dị giữa đời thường – đã để lại một bài học đẹp: người anh hùng không chỉ được nhớ đến bởi những chiến công trong chiến tranh, mà còn bởi cách họ sống có nghĩa, có tình trong thời bình. Câu chuyện ấy giúp thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã góp phần bảo vệ Tổ quốc và hiểu rằng gìn giữ hòa bình cũng bắt đầu từ những việc tốt đẹp, giản dị trong cuộc sống hằng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn