NGUYỄN ĐỨC PHÚC – BẢN HÙNG CA GIỮA THỜI HOA LỬA VÀ THỜI BÌNH
Trong những trang sử vàng của quê hương Gio Linh anh hùng, có những tên tuổi đã đi vào huyền thoại, nhưng cũng có những con người thầm lặng hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập, tự do. Một trong những tấm gương sáng ngời, biểu tượng cho tinh thần thép của người lính Bộ đội Cụ Hồ chính là cựu chiến binh Nguyễn Đức Phúc – người con ưu tú của làng Lan Đình.
NGUYỄN ĐỨC PHÚC – BẢN HÙNG CA GIỮA THỜI HOA LỬA VÀ THỜI BÌNH
(Ký sự về người Đảng viên trung kiên của mảnh đất Lan Đình, Gio Linh)
Trong những trang sử vàng của quê hương Gio Linh anh hùng, có những tên tuổi đã đi vào huyền thoại, nhưng cũng có những con người thầm lặng hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập, tự do. Một trong những tấm gương sáng ngời, biểu tượng cho tinh thần thép của người lính Bộ đội Cụ Hồ chính là cựu chiến binh Nguyễn Đức Phúc – người con ưu tú của làng Lan Đình.
1. Tiếng gọi của Tổ quốc và những năm tháng biên cương (1978)
Đồng chí Nguyễn Đức Phúc sinh năm 1955, lớn lên trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại vùng đất "tuyến đầu" Gio Linh. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, tinh thần yêu nước đã ngấm vào máu thịt của chàng thanh niên trẻ. Tuy nhiên, định mệnh đã gọi tên ông vào một thời điểm lịch sử khác cũng cam go không kém.
Năm 1978, khi đất nước vừa được thống nhất chưa lâu thì bóng ma chiến tranh lại ập đến ở hai đầu biên giới. Giữa lúc non sông đang cần những bàn tay cầm súng bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ, đồng chí Nguyễn Đức Phúc đã chính thức nhập ngũ. Đây là thời kỳ của những "người lính bình nhất" nhưng phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất: Chiến tranh biên giới.
Nhập ngũ ở tuổi 23 – lứa tuổi chín muồi về suy nghĩ và sức lực, đồng chí Phúc đã mang theo ý chí quật cường của người dân Quảng Trị ra chiến trường. Những năm tháng đó là những cơn đói lả giữa rừng sâu, là những đêm canh gác dưới cái lạnh thấu xương của vùng biên ải, và là những trận đánh phòng ngự kiên cường để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng. "Thời hoa lửa" của ông không chỉ có khói súng, mà còn là sự hy sinh thầm lặng, là ý chí "một tấc không đi, một ly không rời".
2. Trở về và hành trình giữ vững phẩm chất người lính (2004)
Sau những năm tháng cống hiến trong quân ngũ, đồng chí Nguyễn Đức Phúc trở về quê hương Lan Đình với tư thế của một người chiến thắng trở về từ gian khổ. Thay vì chọn cho mình một cuộc sống an nhàn, ông lại tiếp tục dấn thân vào "mặt trận" mới: Xây dựng quê hương và phát triển cộng đồng.
Năm 2004, đồng chí chính thức tham gia Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Đối với ông, đây không chỉ là nơi sinh hoạt của những người cùng chí hướng, mà còn là môi trường để tiếp tục phát huy bản chất "Bộ đội Cụ Hồ". Với kinh nghiệm và bản lĩnh đã được tôi luyện trong khói lửa, đồng chí Phúc trở thành hạt nhân đoàn kết trong hội, luôn đi đầu trong các phong trào nghĩa tình đồng đội, giúp đỡ các gia đình chính quyến và cựu chiến binh có hoàn cảnh khó khăn tại xã Gio Linh.
3. Khát vọng đứng vào hàng ngũ của Đảng (2010)
Hành trình cống hiến của đồng chí Nguyễn Đức Phúc đạt đến độ chín muồi và rực rỡ nhất vào năm 2010 – năm đồng chí vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trở thành Đảng viên ở tuổi 55 là một minh chứng hùng hồn cho sự bền bỉ và lòng trung thành tuyệt đối. Đối với nhiều người, đây là tuổi chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng đối với đồng chí Phúc, đây mới là lúc "bắt đầu một nhiệm vụ mới cao cả hơn". Lời thề dưới lá cờ Đảng năm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để người lính già tiếp tục cống hiến.
Với tư cách là một Đảng viên, đồng chí luôn giữ vững nguyên tắc, lối sống giản dị, gương mẫu. Ông chính là "chiếc cầu nối" quan trọng giữa Đảng bộ xã với nhân dân làng Lan Đình. Những lời nói của ông luôn có trọng lượng bởi nó được đúc kết từ thực tế chiến đấu và sự chân thành của một trái tim luôn rực cháy lửa cách mạng.
4. Tri ân một đời vì dân, vì Đảng
Hôm nay, khi chúng ta nhắc đến cái tên Nguyễn Đức Phúc, chúng ta không chỉ nhắc đến một cựu chiến binh, mà đang nhắc đến một nhân chứng sống của lịch sử.
Tri ân người chiến sĩ năm 1978: Người đã không tiếc máu xương để giữ vững chủ quyền quốc gia trong những năm tháng đầy biến động.
Tri ân người Hội viên năm 2004: Người đã kết nối những trái tim người lính, làm ấm lại tình đồng chí giữa thời bình.
Tri ân người Đảng viên năm 2010: Người đã minh chứng rằng: Lòng yêu nước và lý tưởng Đảng không bao giờ có giới hạn về tuổi tác.
Câu chuyện của đồng chí Nguyễn Đức Phúc tại mảnh đất Lan Đình, Gio Linh là một bài học quý giá cho thế hệ trẻ Đoàn thanh niên xã nhà. Đó là bài học về lòng kiên nhẫn, sự tận tụy và tinh thần vượt khó. Ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn – từ một người lính trẻ xông pha nơi tuyến đầu đến một Đảng viên lão thành mẫu mực giữa lòng nhân dân.
Hào khí Gio Linh, tinh thần Lan Đình vẫn mãi chảy trong huyết quản của những con người như đồng chí Phúc. Xin được nghiêng mình tri ân những công lao thầm lặng nhưng vĩ đại của ông – người đã viết nên những trang sử sống động bằng chính cuộc đời mình.



