Bài viết

Nguyễn Đức Sơn

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 2-9-1972, Ban chỉ huy Tiểu đoàn 5 nhận được điện của trung đoàn thông báo cấp trên sẽ bổ sung cho đơn vị 52 tân binh. Thời gian giao nhận là 22 giờ ngày 3-9 tại thôn Nhan Biều (Triệu Phong, Quảng Trị). Đây là tin rất vui cho Tiểu đoàn 5 chúng tôi, vì khi thực hiện nhiệm vụ phối thuộc với Trung đoàn 48 (Sư đoàn 320B) chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị từ đêm 13-8 đến thời điểm này, quân số của đơn vị còn lại chưa đến một nửa, trong khi phạm vi chiến đấu rộng hàng ki-lô-mét vuông.

Ban chỉ huy Tiểu đoàn 5 lúc đó gồm các đồng chí: Trần Văn Măng-Tiểu đoàn trưởng, Quách Văn Viên-Chính trị viên, Trần Văn Diện-Tiểu đoàn phó và Nguyễn Đức Sơn-Chính trị viên phó. Việc nhận và đưa tân binh về đơn vị buộc phải vượt qua sông Thạch Hãn vì không còn đường nào khác. Mà sông Thạch Hãn, đoạn chảy qua thị xã và Thành cổ Quảng Trị là nơi địch đánh phá ác liệt cả ngày và đêm, bằng cả không quân và pháo binh. Nhiệm vụ khó khăn này được giao cho tôi, giữ chức Chính trị viên phó đảm nhiệm.Tối 3-9-1972, sau khi thống nhất nhiệm vụ chung và phân công trách nhiệm của từng người, bộ phận đi đón tân binh vượt sông Thạch Hãn, đến thôn Nhan Biều. Sau khi quan sát, nắm chắc tình hình, hệ thống hầm hào và đường cơ động ở thôn Nhan Biều, kế hoạch qua sông được thống nhất là: Phân bổ tân binh về các đại đội theo đội hình hành quân chứ không theo danh sách, thứ tự từ Đại đội 5, Đại đội 6, Đại đội 7, Đại đội 8, cuối cùng là Tiểu đoàn bộ.Căn cứ số lượng tân binh của từng đại đội sẽ chọn và chuẩn bị đủ số lượng hầm trú ẩn, để khi bộ đội về đến nơi là vào được ngay, bảo đảm an toàn ở mức cao nhất. Từ địa điểm vượt sông đã được chọn, cả đoàn sẽ đi theo 5 hàng dọc nhưng các đại đội lại đi theo hàng ngang. Khoảng cách giữa người này với người kia, đại đội này đến đại đội kia đều là 5m...Thời gian chờ đợi bao giờ cũng là thời gian trôi chậm chạp nhất. Nó càng chậm hơn khi chúng tôi phải ngồi để tránh pháo địch trong các căn hầm chật chội và rất nhiều muỗi. Tưởng phải chờ tới 50 phút đã là dài, không ngờ chúng tôi phải chờ đến hơn gấp đôi thời gian ấy. Tối hôm đó, pháo địch bắn nhiều quá, phải đi đường vòng nên mãi hơn 23 giờ, số tân binh được bổ sung mới tới thôn Nhan Biều. Theo dõi các đợt pháo địch, tôi thấy thời gian dừng bắn giữa hai đợt của chúng hôm ấy rất ngắn. Nhưng các đợt đều theo thứ tự từ bờ bắc đến giữa sông rồi mới đến bờ nam, hết 3 loạt đó là dừng bắn và cứ lặp lại như vậy.Trao đổi với anh em xung quanh, mọi người đều thấy thế. Tôi liền đưa ra quyết định táo bạo: Chờ pháo địch bắn xong loạt đạn đầu vào khu vực bờ phía bắc sông, bắt đầu bắn vào khu vực giữa sông, chúng tôi sẽ vượt sông.Đúng 1 giờ 10 phút ngày 4-9, khi pháo binh của Mỹ từ ngoài biển bắn vào, hết loạt đạn đầu vào bờ bắc sông Thạch Hãn, bắt đầu chuyển làn bắn vào khu vực giữa sông cũng là lúc đoàn bắt đầu qua sông. 68 người, gồm 8 cán bộ, 8 chiến sĩ cũ và 52 tân binh, cả đi, cả bơi, cả chạy, nhìn cứ như chạy theo pháo địch nhưng thực tế là họ đã tránh được chúng. Khi đội hình sang đến bên bờ nam cũng là lúc pháo địch lại bắt đầu bắn những loạt đạn mới ở bờ phía bắc.Đoàn an toàn tuyệt đối, về đến vị trí Tiểu đoàn 5 đang chốt giữ ở khu vực đông nam Thành cổ Quảng Trị lúc 2 giờ sáng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn