Nguyễn Đức Thuận: Tượng đài "Bất khuất" chốn lao tù (1916 - 1985)
Cuộc chiến trong các nhà tù của Mỹ - ngụy là một mặt trận không có tiếng súng nhưng lại tàn khốc đến mức có thể bẻ gãy mọi giới hạn chịu đựng của con người. Đồng chí Nguyễn Đức Thuận (quê ở Nam Định) là một trong những biểu tượng vĩ đại nhất của ý chí sinh tồn và lòng trung thành tuyệt đối của người cộng sản tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo.
Năm 1956, khi đang hoạt động bí mật tại Sài Gòn, ông bị mật vụ của chính quyền Ngô Đình Diệm bắt giữ. Biết ông là một cán bộ cao cấp, địch đã đưa ông qua hàng loạt các nhà tù khét tiếng nhất và cuối cùng là giam cầm tại Chuồng cọp Côn Đảo. Chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ đã thực hiện một chiến dịch tẩy não quy mô lớn mang tên "Tố cộng, diệt cộng", sử dụng những đòn tra tấn tinh vi nhằm hủy hoại hệ thần kinh, buộc các tù nhân chính trị phải xé cờ Đảng, chửi bới Bác Hồ và chào cờ ngụy.
Trong suốt 14 năm bị đày đọa, kẻ thù đã dùng gậy gộc đánh đập ông đến giập nát cơ thể, đổ nước vôi mù mịt xuống hầm giam, bỏ đói khát đến mức ông phải uống nước tiểu của chính mình để cầm cự. Thế nhưng, thể xác có thể tiều tụy, chứ ý chí của ông thì tạc bằng thép nguội. Ông đã kiên cường lãnh đạo anh em tù nhân tuyệt thực đấu tranh, nhất quyết không nhượng bộ kẻ thù dù chỉ một bước nhỏ. Sau khi được trao trả vào năm 1970, ông đã chắp bút viết nên cuốn hồi ký lừng danh mang tên "Bất khuất". Cuốn sách đã trở thành một hiện tượng, phơi bày toàn bộ tội ác của hệ thống nhà tù Mỹ - ngụy ra ánh sáng quốc tế và trở thành cuốn cẩm nang gối đầu giường, truyền sức mạnh tinh thần cho hàng triệu thanh niên Việt Nam vững bước ra tiền tuyến.



