NGUYỄN DUY MINH CỰU CHIẾN BINH

Trong dòng chảy của thời gian, có những câu chuyện dù đã lùi xa hàng chục năm vẫn còn nguyên giá trị, bởi đó là ký ức được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả một phần thân thể của những con người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Câu chuyện của chú Nguyễn Duy Minh, năm nay đã 65 tuổi, là một trong những ký ức như thế – chân thực, đau đớn nhưng vô cùng đáng trân trọng.
Nhớ lại những năm tháng chiến tranh ác liệt, chú Minh từng là chiến sĩ của Tiểu đội Mạch Trận 479, thuộc Sư đoàn 302, đóng quân tại khu vực Sân Điệp, Campuchia, sát biên giới Thái Lan. Trong giai đoạn từ năm 1982 đến 1985, đơn vị của chú đã trực tiếp tham gia ba trận đánh lớn. Mỗi trận đánh là một lần đối diện với cái chết, là sự thử thách khắc nghiệt của lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội. Năm 1983, đơn vị tham gia trận đánh Osamas; đến năm 1985 là trận Magattong – những địa danh gắn liền với khói lửa chiến tranh và sự hy sinh thầm lặng của người lính.
Sau mỗi trận đánh, đơn vị của chú Minh thường phải thực hiện nhiệm vụ “làm ngầm” để tạo điều kiện cho đơn vị bạn lên tiếp quản trận địa. Đồng thời, họ tham gia công trường K5 – một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, chuyên tiếp tải gạo, vũ khí, đạn dược lên các chốt tiền tiêu. Công việc ấy tưởng chừng chỉ là hậu cần, nhưng thực tế lại vô cùng hiểm nguy bởi khắp nơi là mìn do địch gài sẵn.
Trong những ngày tháng nằm ngầm giữa rừng sâu, người lính không có máy móc dò mìn hiện đại. Cách duy nhất để phát hiện mìn là dùng chính đôi chân của mình để thăm dò. Mỗi bước đi là một lần đánh cược mạng sống. Khi chẳng may giẫm phải mìn, nó sẽ phát nổ ngay lập tức, lúc ấy mới đào xẻng tạo giao thông hào để tránh những quả mìn khác. Mìn bộ binh sát thương mà địch sử dụng cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng đủ cướp đi tính mạng hoặc để lại thương tật vĩnh viễn.
Chú Minh kể, có những loại mìn nếu giẫm trúng sẽ làm mất bàn chân, có loại thì phá nát cả gót chân phía sau. Thậm chí, đạn và mìn của Mỹ có sức công phá rất lớn, khi nổ có thể tạo mảnh bay ngang ngực, gây sát thương nặng cho cả những người đi phía sau. Chính vì vậy, quân số của đơn vị ngày càng hao hụt, sức chiến đấu bị giảm sút nghiêm trọng, để lại nhiều mất mát cho cá nhân và cho cả đất nước.
Biến cố lớn nhất trong cuộc đời người lính ấy xảy ra vào lúc 15 giờ chiều ngày 25 tháng 5 năm 1985. Trong lúc làm nhiệm vụ, chú Minh không may giẫm phải mìn và bị thương nặng ở chân. Ngay sau đó, đồng đội phải thay nhau cõng chú băng rừng suốt nhiều giờ liền, đến tận 19 giờ tối mới đưa được về tiểu phẫu của sư đoàn. Con đường rừng dài hun hút, trong hoàn cảnh thiếu thốn đủ bề, mỗi bước đi đều là một cuộc chạy đua với thời gian để giành lại sự sống cho đồng đội.
Khi được đưa vào phẫu thuật, chú được tiêm thuốc giảm đau nên mê man, không còn biết gì. Vết thương quá nặng khiến chú phải nằm bất động hoàn toàn. Ban đầu, tại đơn vị, các y bác sĩ chỉ có thể cắt ngang để xử lý tạm thời. Sau đó, chú được chuyển về Bệnh viện 175 để tiếp tục phẫu thuật lần hai, cắt xương, xử lý thần kinh và khâu lại phần thịt. Cuối cùng, chân của chú phải cắt trên đầu gối – một mất mát không gì bù đắp được.
Thức dậy sau ca phẫu thuật, chú Minh chính thức bước sang một trang đời khác: từ một người lính lành lặn trở thành thương binh. Nỗi đau thể xác hòa lẫn với nỗi trăn trở tinh thần, nhưng vượt lên tất cả là niềm tự hào vì đã hoàn thành nhiệm vụ, vì đã sống và chiến đấu không hổ thẹn với màu áo lính.
Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện của chú Nguyễn Duy Minh không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là lời nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình. Những mất mát mà chú và đồng đội phải gánh chịu chính là nền móng để đất nước có được cuộc sống yên bình như hiện tại. Là người đi làm đã trải qua nhiều năm va chạm với cuộc sống, tôi càng thấm thía rằng sự bình yên hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả của biết bao hy sinh thầm lặng của những con người như chú Minh.


