Nguyễn Hoài Thanh
Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua những năm tháng ác liệt của chiến tranh, mang theo ký ức về một thời tuổi trẻ nơi chiến trường miền Nam – ông Nguyễn Hoài Thanh, sinh ngày 8 tháng 8 năm 1954.
“DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT TÂY NGUYÊN”
Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua những năm tháng ác liệt của chiến tranh, mang theo ký ức về một thời tuổi trẻ nơi chiến trường miền Nam – ông Nguyễn Hoài Thanh, sinh ngày 8 tháng 8 năm 1954.
Khi đất nước còn chia cắt, tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc người thanh niên trẻ lên đường. Ông trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 10, Trung đoàn 54, Sư đoàn 320, Quân đoàn 3, mang trên vai trách nhiệm chiến đấu giải phóng miền Nam.
Chiến trường của ông là vùng Tây Nguyên – các tỉnh Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk – nơi địa hình rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và chiến sự luôn căng thẳng.
Trong màu áo lính, với quân hàm Trung úy, ông không chỉ trực tiếp tham gia chiến đấu mà còn cùng đồng đội chỉ huy, phối hợp trong nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Những ngày hành quân xuyên rừng là thử thách lớn. Đường đi trơn trượt, rừng sâu hun hút, muỗi rừng, sốt rét luôn rình rập. Có những đêm phải ngủ giữa rừng, không một mái che, chỉ có đất trời và tiếng côn trùng.
Nhưng gian khổ chưa phải là tất cả…
Mà khốc liệt nhất chính là những trận đánh.
Trong một lần làm nhiệm vụ tại chiến trường Tây Nguyên, đơn vị của ông bước vào trận chiến căng thẳng. Không khí trước giờ nổ súng trở nên nghẹt thở. Mỗi người lính đều hiểu rằng phía trước là thử thách sinh tử.
Khi trận đánh bắt đầu, tiếng súng vang lên giữa núi rừng. Ông cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí, phối hợp chiến đấu. Với vai trò chỉ huy, ông giữ vững tinh thần, đưa ra những quyết định kịp thời.
Trong làn khói lửa, người lính không còn nghĩ đến hiểm nguy của bản thân, mà chỉ có một suy nghĩ duy nhất: hoàn thành nhiệm vụ, tiến lên phía trước.
Trận chiến kết thúc, dù còn nhiều gian khổ và mất mát, nhưng đơn vị vẫn giữ vững được tinh thần và hoàn thành nhiệm vụ.
Những năm tháng ấy đã rèn luyện nên một người lính bản lĩnh, kiên cường. Đó là quãng đời mà ông Nguyễn Hoài Thanh luôn tự hào khi nhắc lại.
Chiến tranh qua đi, đất nước thống nhất. Ông trở về quê hương Trại Mới, tiếp tục cuộc sống bình dị. Nhưng ký ức về những ngày tháng nơi Tây Nguyên vẫn luôn sống mãi trong tâm trí.
Ông không kể nhiều về chiến công, nhưng mỗi câu chuyện đều chứa đựng niềm tự hào sâu sắc – tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Câu chuyện về ông Nguyễn Hoài Thanh giúp chúng ta hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt…
Và cả tuổi trẻ của những người lính đã từng đi qua chiến tranh.



