Cựu chiến binh

Nguyễn Hữu An – ký ức chiến trường Long An 1974

Bác Nguyễn Hữu An – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại vùng ven Sài Gòn năm 1974 – vẫn luôn nhớ về những ngày tháng cuối của chiến tranh, khi mọi người đều mong chờ hòa bình, nhưng thực tế vẫn còn đầy căng thẳng và thử thách.

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Hữu An – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại vùng ven Sài Gòn năm 1974 – vẫn luôn nhớ về những ngày tháng cuối của chiến tranh, khi mọi người đều mong chờ hòa bình, nhưng thực tế vẫn còn đầy căng thẳng và thử thách.

Bác kể, thời điểm ấy, chiến sự tuy không còn dồn dập như trước, nhưng vẫn luôn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm:

“Ai cũng mong ngày hòa bình… nhưng ngoài này vẫn căng thẳng lắm. Không lúc nào được phép chủ quan.”

Đơn vị của bác được giao nhiệm vụ bám trụ tại một khu vực trọng điểm. Đây là vị trí quan trọng, cần được giữ vững để đảm bảo thế trận chung.

Những ngày ở đó là chuỗi thời gian lặng lẽ nhưng nặng nề. Không phải lúc nào cũng có giao tranh, nhưng áp lực luôn hiện hữu.

“Ban ngày quan sát, theo dõi tình hình. Đêm xuống thì tăng cường cảnh giác, thay nhau trực gác… lúc nào cũng phải sẵn sàng.”

Không gian yên tĩnh đôi khi lại khiến con người thêm căng thẳng. Mỗi âm thanh nhỏ đều có thể khiến người lính chú ý, bởi không ai biết điều gì có thể xảy ra tiếp theo.

“Nghe một tiếng động là phải để ý ngay. Có khi chỉ là gió, nhưng cũng không dám chủ quan…”

Những ngày chờ đợi kéo dài khiến ai cũng mệt mỏi, không phải vì những trận đánh lớn, mà vì sự căng thẳng âm thầm.

“Không phải lúc nào cũng đánh… nhưng lúc nào cũng phải sẵn sàng.”

Giữa những giờ phút như vậy, nhiều người lính bắt đầu nghĩ nhiều hơn về ngày trở về, về một cuộc sống không còn tiếng súng.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, khi rời khỏi vị trí, trong lòng ai cũng mang theo một niềm hy vọng – rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, bác An trầm ngâm:

“Chiến tranh dạy mình kiên nhẫn… và biết trân trọng hòa bình.”

Một câu nói giản dị, nhưng đúc kết cả một quãng đời – nơi con người học cách chờ đợi, chịu đựng và hiểu rõ giá trị của những ngày bình yên.

Câu chuyện của bác Nguyễn Hữu An là hình ảnh của những người lính trong giai đoạn cuối của chiến tranh – nơi mà giữa căng thẳng và hy vọng, họ vẫn kiên cường bám trụ, để chờ ngày đất nước thực sự yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn