Nguyễn Hữu Độ
Nguyễn Hữu Độ là một đại thần đầy quyền lực dưới triều Vua Tự Đức và là một trong những người đứng đầu triều đình nhà Nguyễn vào giai đoạn cuối thế kỷ XIX, khi nước ta đang bị Pháp xâm lược.
Ông được biết đến là một nhà chính trị sắc sảo, có tư tưởng cứng rắn và chủ trương cải cách đất nước theo hướng bảo thủ, kiên quyết chống lại sự can thiệp của người Pháp.
Tuy nhiên, Nguyễn Hữu Độ là người đã vấp phải nhiều chỉ trích vì sự độc đoán trong chính trị và thái độ cứng nhắc trong việc đối phó với tình hình ngoại bang. Ông chủ trương "ôn hòa" với Pháp nhưng lại không chấp nhận hiện đại hóa đất nước theo phương Tây.
Ông đã từng giữ chức Tổng đốc các tỉnh lớn và sau đó là một trong những người phụ chính triều đình. Quyền lực của ông rất lớn, ảnh hưởng sâu sắc đến các quyết sách của triều đình Huế trong giai đoạn khó khăn nhất.
Dù có ý chí chống Pháp, nhưng chính sự bảo thủ và trì hoãn cải cách của ông đã khiến triều đình nhà Nguyễn trở nên yếu kém hơn, không thể theo kịp sự phát triển của thế giới và không có đủ sức mạnh để chống lại cuộc xâm lược của Pháp.
Nguyễn Hữu Độ là một nhân vật phức tạp, đại diện cho những mâu thuẫn nội tại của triều đình phong kiến cuối cùng: yêu nước nhưng lại thiếu tầm nhìn và sự quyết đoán để thay đổi.



