Cựu chiến binh

Nguyễn Hữu Luận - Cơn đau lúc trái gió trở trời

Có những vết thương chiến tranh không nằm trên bia đá, cũng không hiện rõ trong những trang sử. Chúng nằm lại trên cơ thể và trong ký ức của những người lính đã trở về.

Nghệ An27/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN HỮU LUẬN – CƠN ĐAU LÚC TRÁI GIÓ TRỞ TRỜI

Có những vết thương chiến tranh không nằm trên bia đá, cũng không hiện rõ trong những trang sử. Chúng nằm lại trên cơ thể và trong ký ức của những người lính đã trở về.

Năm tháng có thể làm tiếng súng lùi xa, nhưng không phải lúc nào cũng có thể làm những vết thương biến mất.

Với Nguyễn Hữu Luận, ký ức về chiến trường dường như vẫn trở về mỗi khi thời tiết thay đổi. Những cơn đau lúc trái gió trở trời trở thành một phần trong cuộc sống của người cựu chiến binh – một lời nhắc âm thầm về những năm tháng đã đi qua.

Ngày ấy, tuổi trẻ của ông cũng như bao thanh niên cùng thế hệ được gọi tên bởi hai tiếng lên đường.

Rời quê hương, người lính mang theo hành trang giản dị và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Phía trước là chiến trường, phía sau là gia đình, quê nhà và những người thân ngày đêm mong ngóng.

Chiến trường không giống những gì người ta có thể hình dung từ những câu chuyện kể.

Ở đó có những cuộc hành quân dài, những đêm thiếu ngủ, những trận đánh căng thẳng và những khoảnh khắc sinh tử đến bất ngờ.

Người lính phải học cách chịu đựng.

Chịu đói.

Chịu rét.

Chịu những cơn mưa rừng kéo dài.

Và đôi khi phải chịu cả những vết thương mà không biết ngày mai mình còn có thể đứng dậy hay không.

Nguyễn Hữu Luận đã đi qua những năm tháng ấy.

Có những vết thương rồi cũng lành theo thời gian.

Nhưng vết thương lành trên da thịt không có nghĩa là mọi dấu tích của chiến tranh biến mất.

Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã trở lại bình thường, cơ thể vẫn nhớ.

Mỗi khi trời chuyển mưa.

Mỗi khi không khí lạnh tràn về.

Mỗi lúc thời tiết thay đổi đột ngột, những cơn đau lại xuất hiện.

Không ồn ào.

Không báo trước.

Chỉ là một cơn nhức âm ỉ, một cảm giác đau buốt khiến người lính năm nào lại nhớ về những ngày tháng ở chiến trường.

Có lẽ với người ngoài, đó chỉ là một cơn đau.

Nhưng với người đã trải qua chiến tranh, mỗi cơn đau đôi khi là một mảnh ký ức trở về.

Trong cơn đau ấy có thể là tiếng bom của năm nào.

Là con đường hành quân giữa rừng.

Là những người đồng đội từng cùng chia nhau từng ngụm nước.

Là những gương mặt trẻ tuổi mà ông đã gặp trong những năm tháng chiến đấu.

Có người đã trở về.

Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Và có những người chỉ còn tồn tại trong ký ức của những người sống sót.

Thời gian đã đi qua rất lâu, nhưng ký ức về đồng đội chưa bao giờ thực sự cũ.

Mỗi khi trái gió trở trời, cơ thể đau nhức cũng là lúc người lính nhớ lại một thời tuổi trẻ.

Một tuổi trẻ không có nhiều lựa chọn.

Một tuổi trẻ đã đi qua bom đạn để đất nước có được hòa bình.

Người ta thường nói chiến tranh kết thúc khi tiếng súng ngừng vang.

Nhưng với những người lính trở về, chiến tranh đôi khi vẫn còn trong cơ thể.

Nó nằm trong những vết sẹo.

Trong những cơn đau.

Trong những giấc ngủ chập chờn.

Trong những ký ức bất chợt ùa về khi nghe một âm thanh quen thuộc.

Và trong những lần thời tiết thay đổi.

Nguyễn Hữu Luận cũng như biết bao cựu chiến binh khác đã mang theo những dấu tích ấy suốt phần đời còn lại.

Họ không thường kể về mình.

Có khi chỉ lặng lẽ nói rằng:

“Trái gió trở trời là lại đau.”

Một câu nói rất bình thường.

Nhưng phía sau câu nói ấy là cả một thời hoa lửa.

Là những năm tháng tuổi trẻ đã đi qua trong bom đạn.

Là cái giá mà người lính phải trả sau khi trở về với cuộc sống đời thường.

Hôm nay, những người trẻ được lớn lên trong hòa bình có thể không cảm nhận hết những cơn đau ấy.

Nhưng chúng ta có thể hiểu và biết ơn.

Bởi mỗi khi một người cựu chiến binh chịu đựng một cơn đau từ vết thương cũ, đó cũng là lúc lịch sử nhắc chúng ta rằng:

Hòa bình không chỉ được viết bằng những chiến thắng, mà còn được giữ lại trong những cơ thể đã mang thương tích suốt cả cuộc đời.

Nguyễn Hữu Luận đã trở về.

Ông tiếp tục sống, làm việc, chăm lo gia đình và bước qua những năm tháng hậu chiến.

Nhưng chiến trường vẫn để lại dấu ấn trên cơ thể.

Những cơn đau lúc trái gió trở trời có thể sẽ còn theo ông rất lâu.

Và mỗi lần cơn đau trở lại, có lẽ đó cũng là một lần ông nhớ về những người đồng đội đã nằm lại.

Nhớ một thời tuổi trẻ.

Nhớ những con đường đã đi qua.

Nhớ những người đã cùng mình chiến đấu nhưng không thể cùng mình trở về.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức không biến mất.

Có những người mang ký ức ấy trong những câu chuyện.

Có người mang trong những kỷ vật.

Có người mang trên những vết sẹo.

Và có người mang trong những cơn đau lúc trái gió trở trời.

Đó là những dấu tích lặng thầm của một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa – những con người đã đánh đổi một phần tuổi trẻ và sức khỏe của mình để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Hữu Luận - Cơn đau lúc trái gió trở trời | Câu chuyện thời hoa lửa