Cựu chiến binh

Nguyễn Hữu Luận - Khi chúng tôi biết trân trọng hai chữ “bình yên”

Nghệ An11/08/2026Xã Cát Ngạn (Đoàn xã Cát Ngạn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ chúng tôi lớn lên trong những ngày bình yên.

Chúng tôi đến trường, đi làm, sử dụng điện thoại, gặp gỡ bạn bè và có thể tự do đi đến bất cứ nơi đâu.

Nhiều khi, chúng tôi coi những điều ấy là hiển nhiên.

Cho đến khi gặp người thương binh Trần Hữu Luận.

Đồng chí bị thương ở chân do chiến tranh. Từ đó, việc đi lại trở thành một khó khăn thường xuyên.

Nhìn đồng chí điều khiển chiếc xe ba bánh, chúng tôi mới nghĩ:

Để có những con đường bình yên hôm nay, đã có bao nhiêu người phải bước qua những con đường đầy bom đạn ngày hôm qua?

Để chúng tôi có thể sống một cuộc sống bình thường, đã có những người phải mang thương tích suốt đời.

Đồng chí Luận không nói những điều ấy với chúng tôi.

Nhưng chính cuộc đời của đồng chí đã nói thay tất cả.

Sau buổi gặp, chúng tôi thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn.

Không cần làm điều gì quá lớn lao.

Chỉ cần biết yêu quê hương hơn, sống tử tế hơn và biết trân trọng những gì mình đang có.

Bởi bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Hữu Luận - Khi chúng tôi biết trân trọng hai chữ “bình yên” | Câu chuyện thời hoa lửa