Nguyễn Hữu Tước
Ông Nguyễn Hữu Tước sinh năm 1944, quê ở Khoái Châu, Hưng Yên. Cuối năm 1972, theo tiếng gọi của Tổ quốc, chàng trai 28 tuổi ấy được điều vào Trung đoàn 234, Quân đoàn 3 mà hành quân trên đường mòn Hồ Chí Minh tiến về phía Nam của Tổ quốc.
Trên con đường Hồ Chí Minh lịch sử, khi ấy lực lượng Mỹ có máy bay, bom, vũ khí hiện đại,.. mà lực lượng bên ta chỉ có những vũ khí thô sơ, đơn giản. Nhưng trong lòng những người lúc bấy giờ luôn giữ một niềm tin, một khát vọng giải phóng dân tộc. Cuộc hành quân ấy kéo dài vài tháng, ông kể trong cuộc hành quân ấy quân ta chỉ hành quân trong đêm, lấy ánh trăng soi sáng con đường mà tiến. Ngày quân Mỹ dải bom để ngăn quân ta hành quân:”Khốc liệt lắm!Các cháu không thể tưởng tượng được đâu!Cả một khu rừng bị thiêu rụi do Mỹ ném bom làm cho quân lính không có chỗ nấp!Quân ta chết nhiều không kể siết”-Ông Tước chia sẻ. Trên ta là máy bay,chúng thả bom napalm,bom hóa học, chất hóa học khiến bao mảnh rừng trần trụi khiến quân ta phải gian khổ biết bao.Quân ta phải dựa vào hầm hố để ẩn nấp, trú ẩn. Ông Tước khi hình dung lại vẫn còn cảm giác chân thật như khi ấy. Một trong những thử thách trong cuộc hành quân trên đường mon Hồ Chí Minh này là cơn bệnh sốt rét. Biết bao người lính ở trên con đường này đã phải ở lại vì bệnh sốt rét, ông kể khi thấy những chiến hữu ngã xuống vì bệnh, ông buồn lắm, thương lắm, sót lắm! Nhưng cơn sốt rét ấy không làm nguôi đi tinh thần tiến về phía trước của ông.Ông mang theo những khát vọng dang dở của đồng đội mà tiến về phía trước.”Chưa đánh giặc, mà bao lính đã ngã xuống.Thế mới thấy chiến tranh mới ác liệt ra sao!”-Ông Tước kể với ánh mắt nhìn xa xăm.
Khi vào được miền Nam, ông tham gia vào trận Giải phóng Tây Nguyên, chủ yếu là ở Buôn Mê Thuột.Ông chia sẻ: “Quân ta hành tiến Binh chủng hợp thành, có xe tăng,pháo cao xạ, tên lửa và mặt đất.Trận chiến lúc bấy giờ khốc liệt lắm!”.Khi ấy ông theo quân ta từ đường 21 Chèo đeo phố mòn để giải phóng. Ngày 3/4/1975,Chiến dịch giải phóng Tây Nguyên kết thúc với thắng lợi,ông tiếp tục theo quân đến sân bay Sao Hòa cạnh đường 21 qua Củ Chi tiến về Sài Gòn.
Ngày 30/4/1975, ông cùng đồng đội giải phóng sân bay Tân Sơn Nhất. Khi quân Mỹ dần rút quân về đường biển, máy bay tháo chạy, khoảnh khắc đó ông nhận ra chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.”Khi ấy, rộn ràng lắm, vui lắm, hạnh phúc lắm! Đi trong lòng dân, giữa các lời chúc mừng mà lòng hạnh phúc khó tả”-ông Tước nói trong giọng xúc động.Có lẽ đó là khoảnh khắc khó quên trong cuộc đời ông, khi cuối cùng đất nước ta cùng toàn vẹn lãnh thổ.Hòa chung với tiếng reo hò, người dân ào ra hai bên đường đón các chiến sĩ,ông Tước có cảm giác dù ở nơi xa lạ nhưng lại như ở nhà mình vậy.
Sau này, ông tiếp tục tham gia giải phóng Campuchia, đánh pol pot (năm 1979), sau đó lại trở về miền Bắc, ông tham gia cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung (17/2 đến 18/3/1979).
Năm 1988, ông được phong là Đại tá.Năm 1990, ở tuổi 47 ông về hưu.Chiến tranh đã qua đi 50 năm, dù bây giờ có lẽ ông Tước không còn nhớ rõ chính xác từng ngày tháng,nhưng những kí ức về những người đồng đội, những cuộc hành quân trong đêm,..sẽ luôn khắc sâu trong kí ức của người đồng chí ấy.Không những vậy, ông Tước còn dặn dò chúng tôi cần biết trân trọng hòa bình hiện tại, những bữa ăn được no đầy, quần áo sạch sẽ,…và hơn thế nữa là luôn biết ơn công lao của các vị anh hùng đã ngã xuống vì nền hòa bình hôm nay.



