Anh hùng Lao động

Nguyễn Hữu Ước - Ngòi bút được tôi luyện trong khói lửa

Nguyễn Hữu Ước sinh năm 1953 tại Hưng Yên. Năm 1970, khi mới 17 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ, tham gia lực lượng Bộ đội Biên phòng và chiến đấu trên các chiến trường ác liệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Chính những năm tháng "sống giữa lằn ranh sinh tử" đã hun đúc nên bản lĩnh của người lính, người chiến sĩ Công an và sau này là nhà báo, nhà văn nổi tiếng. Năm 2008, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Hữu Ước - Ngòi bút được tôi luyện trong khói lửa

Có người cầm súng để giữ từng tấc đất quê hương.

Có người cầm bút để giữ lại ký ức của một thế hệ.

Nguyễn Hữu Ước là người đã làm được cả hai.

Năm 1970, khi vừa tròn mười bảy tuổi, chàng thanh niên quê Hưng Yên gác lại những ước mơ tuổi học trò, viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Đất nước đang trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Ông hiểu rằng, tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi được cống hiến cho Tổ quốc.

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện gian khổ.

Từ thao trường đến những cung đường hành quân, người lính trẻ học cách vượt qua đói rét, thiếu thốn và hiểm nguy.

Rồi chiến trường miền Nam mở ra trước mắt.

Bom đạn, khói lửa và sự hy sinh của đồng đội trở thành những ký ức không bao giờ phai nhạt.

Ông từng chia sẻ rằng điều ám ảnh nhất không phải là tiếng bom, mà là những lần phải tiễn biệt đồng đội vừa còn trò chuyện bên mình hôm trước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chính những trải nghiệm ấy đã theo ông suốt cuộc đời cầm bút.

Giữa những đêm hành quân, khi đơn vị tranh thủ nghỉ bên cánh rừng, ông thường lấy cuốn sổ nhỏ ghi lại những điều vừa chứng kiến.

Một ánh mắt.

Một câu nói.

Một bữa cơm vội.

Một lá thư chưa kịp gửi.

Ông tự nhủ:

"Nếu mình còn sống trở về, nhất định phải kể lại cho thế hệ sau."

Chiến tranh kết thúc.

Người lính năm nào rời quân ngũ, tiếp tục học báo chí rồi trở thành phóng viên Báo Công an nhân dân.

Nhưng trong từng trang viết của ông vẫn thấp thoáng hình bóng của những người lính, những người mẹ, những đồng đội đã gửi trọn tuổi xuân cho đất nước.

Ông không viết về chiến tranh bằng những mỹ từ hào nhoáng.

Ông viết bằng ký ức của người đã đi qua khói lửa.

Bằng sự thật.

Bằng lòng biết ơn.

Có lần, một bạn trẻ hỏi:

"Điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại cho bác là gì?"

Ông trầm ngâm rồi đáp:

"Là tôi hiểu giá trị của hòa bình. Người từng đi qua chiến tranh sẽ không bao giờ muốn thế hệ sau phải cầm súng thêm một lần nữa."

Đó cũng là lý do, dù trở thành nhà báo, nhà văn hay người lãnh đạo, ông vẫn luôn dành nhiều trang viết để tri ân đồng đội và nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của độc lập, tự do.

Ngọn lửa của người lính năm xưa chưa bao giờ tắt.

Chỉ là từ chiến trường, ngọn lửa ấy được truyền tiếp qua từng bài báo, từng trang sách và từng câu chuyện về lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Hữu Ước - Ngòi bút được tôi luyện trong khói lửa | Câu chuyện thời hoa lửa